Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 121: Chương 119

Nữ tử kia chải kiểu tóc phụ nhân, mặc áo chéo cổ màu vàng nhạt, cùng một cái váy dài màu tím nhạt, dáng người trông cũng thướt tha, mi thanh mục tú. Nàng ta thấy đám người Minh Phỉ Minh Ngọc nhìn về phía nàng ta, sợ hãi nở nụ cười.

Minh Phỉ thấy trên đầu nàng ta cắm trâm cài, bên tai đeo khuyên tai tròn khảm trân châu, liền mơ hồ đoán được thân phận của nàng ta, vì vậy cũng gật đầu với nàng ta một cái, cười cười. Hình như nữ tử đó lấy hết dũng khí muốn đi tới, ai ngờ một ma ma Viên gia đi theo phục vụ ở bên cạnh trông thấy, lập tức đi về phía nàng ta, nhỏ giọng nói câu gì đó, trực tiếp đỡ tay của nàng ta đưa người đi mất.

Không lâu sau Chân thị và Viên Mai Nhi dìu Viên Nhị phu nhân đã chỉnh trang dung đi ra, Viên Nhị phu nhân gượng cười nói: "Thật là xin lỗi, đã làm các vị mất hứng."

Trần thị vội nói đừng khách sáo. Mọi người lại nhặt vài câu chuyện, Viên Nhị phu nhân nhờ Trần thị giúp đỡ mang một ít đồ về Thủy Thành Phủ giao cho nhị lão Viên Hàn Lâm, Viên Mai Nhi dùng cán quạt khẽ gõ đầu vai Minh Phỉ một cái, chỉ vào đình bên kia nhẹ giọng nói: "Bên kia có mấy buội hoa oanh túc ngũ sắc (năm màu), ta dẫn ngươi đi xem một chút."

Minh Phỉ nắm chặt cây quạt trong tay cười nói: "Được." Hai người vai kề vai đi tới đình bên kia dừng lại. Qủa nhiên Minh Phỉ nhìn thấy một khu vườn hoa chỉnh tề phía sau bờ rào Tường Vi, bên trong trồng ước chừng gần một trăm buội cây hoa anh túc nhiều màu sắc, rực rỡ lóa mắt, đón gió đung đưa, nàng mới hiểu được hoa oanh túc trong miệng Viên Mai Nhi lại chính là anh túc.

Viên Mai Nhi lạnh nhạt dùng cây quạt điểm lên đóa hoa đó: "Đẹp chứ?"

"Đẹp." Nhiều loại như vậy, sợ rằng không chỉ là vì đẹp mắt nhỉ?

Viên Mai Nhi dùng cây quạt che miệng, nhìn Minh Phỉ khẽ mỉm cười: "Ngươi cũng biết nó trừ đẹp mắt còn có công hiệu gì đúng không?" Không đợi Minh Phỉ trả lời, nàng khom người dò xét, dùng móng tay được sơn móng thật dài khẽ gõ gõ lên từng cánh hoa trên một đóa hoa màu đỏ, cười: "Vật này, chúng ta tốn rất nhiều bạc rất nhiều tâm tư mới lấy được chút hạt giống. Ngươi xem, chờ hoa này tàn, mười ngày sau bên trong nó sẽ kết quả, nước từ quả này cắt ra chính là thuốc hay trị bệnh cho Tam ca của ta."

Minh Phỉ biết có vài bệnh nhân đến thời kỳ cuối, đau đớn khó nhịn, mượn nha phiến (thuốc phiện) có thể giảm đau, chỉ là nàng cũng không biết rốt cuộc Viên Tư Phác mắc phải bệnh gì, liền hỏi: "Huynh ấy bị bệnh gì? Hiện tại như thế nào?"

Viên Mai Nhi trừng mắt nhìn, "Đạo trưởng Thủ Chân Tử nói huynh ấy nhiều nhất có thể sống qua mùa xuân sang năm. Mặc dù Tam ca của ta không cho lộ ra, ta vẫn muốn nói sự kiện đã xảy ra kia cho ngươi nghe, Minh Tư - muội muội ngươi không biết xấu hổ! Nàng ta hại Tam ca của ta, ta sẽ không bỏ qua cho nàng ta!"

Minh Phỉ hạ mắt xuống không lên tiếng. Mặc dù nàng cũng hi vọng Viên Tư Phác có thể khỏe lại, nhưng nàng cũng không hối hận việc cự tuyệt Viên gia.

Viên Mai Nhi nói: "Ngươi biết nàng ta đối xử với Tam ca ta như thế nào không? Nàng ta ngã trước mặt huynh ấy, nói nàng ta có bệnh, tim đau, thở không nổi, nói mình rất có thể sẽ chết, còn nói lạnh, không bò dậy nổi, Tam ca của ta lại cho là thật, lại thương tiếc nàng ta là muội muội của ngươi, tốt bụng đỡ nàng ta vào trong noãn đình, lập tức xoay người đi tìm người đến giúp nàng ta. Ai ngờ nàng ta lại không có ý tốt, gắt gao níu lấy quần áo của Tam ca ta không cho huynh ấy đi, nói ra lời nói không biết xấu hổ, Tam ca của ta thật khó lắm mới đẩy được nàng ta ra, nàng ta liền giả chết."

Nàng hả hê cười lên, "Sau này chắc nàng ta sẽ gặp báo ứng nhỉ? Không chết cũng bị người ta làm cho ngạt chết thôi." Lại thở dốc một hơi, "Tốt lắm, những điều ta muốn nói đều nói xong rồi, ta thật sự không muốn nói chuyện với ngươi, nhưng mà, ta không muốn để cho ngươi cho là Tam ca ta xấu xa vô sỉ giống như người nhà các ngươi."

"Đối với bệnh của lệnh huynh, ta bày tỏ đồng cảm sâu sắc, cũng chân thành hi vọng huynh ấy có thể bình phục khỏe mạnh. Nhân phẩm một người như thế nào, cũng không phải bởi vì chuyện nào đó mà có thể khái quát xác định. Một nhà có phẩm chất cao thượng hay không, cũng không phải bởi vì một thành viên không thích đáng thì những người còn lại đều không thích đáng. Bao gồm cả ta ở trong đó, bình thường luôn chỉ có thể nhìn thấy lỗi sai của người khác, mà không thấy lỗi sai của mình. Ngươi đau buồn và khó xử ta hiểu, nhưng xin ngươi trước khi làm việc gì có thể đứng ở lập trường người khác mà suy nghĩ." Minh Tư làm ra chuyện, Minh Phỉ đúng là khó mà nói cái gì, tâm tình của Viên Mai Nhi, nàng có thể hiểu được, nhưng hiểu cũng không có nghĩa là tán thành.

"Ai muốn ngươi đồng tình!" Viên Mai Nhi đột nhiên nghẹn ngào: "Tam ca của ta đối với ngươi như vậy, ngươi thật là tâm địa sắt đá. . . . . ."

Minh Phỉ bất đắc dĩ thở dài nói: "Cảm tạ huynh ấy đã coi trọng, ta thực là ích kỷ lại tục tằng nhát gan, không xứng với huynh ấy. . . . . . Xin lỗi, ta có chút không thoải mái, không thể phụng bồi." Bỏ lại Viên Mai Nhi tự mình trở về chỗ ngồi.

Lúc cơm tối, đột nhiên có người báo lại: "Thủ Chân Tử chân nhân và Thanh Hư đạo trưởng tới."

Viên Nhị phu nhân vui mừng đứng lên: "Chúng ta không có đi mời mà, có nói là vì chuyện gì tới không?"

Người kia nói: "Chân nhân nói, ông ấy đang nhàn tọa ở Ngọc Thanh Cung, đột nhiên có linh cảm, muốn ra ngoài đi dạo một chút, đi tới đi lui liền đi tới trước cửa nhà chúng ta, rất nhiều ngày không nhìn thấy Tam công tử, không cùng công tử đánh cờ trò chuyện, rất tưởng niệm, cố ý đi vào thăm công tử."

Mọi người trong Viên gia cao hứng vô cùng, Viên Nhị phu nhân vội nói: "Đi mời Nhị Lão Gia rồi chưa? Mau để cho ông ấy ra ngoài tiếp chân nhân." Vừa cười nói với Trần thị: "Bằng không, xin chân nhân xem giúp Hoa ca nhi một chút thấy thế nào? Khó được lão nhân gia ông ấy chịu ra khỏi Ngọc Thanh Cung tiêu dao, có được mấy câu chân ngôn của ông ấy thì không còn gì bằng."

Trần thị vốn rất tin cái này, đến phiên trên đầu Thái Quang Hoa rồi lại không muốn làm chuyện này, nếu người ta nói tốt cũng thôi, nếu nói nói xấu, nghe xong liền tìm cách ứng phó, cần gì phải tự tìm khổ. Đang muốn chối từ, Viên Nhị phu nhân lại khuyên: "Có thể xu cát tị hung (tránh dữ tìm lành)."

Người xuất gia, không cần kiêng kỵ nhiều như vậy, ngay cả các quý nhân trong cung, cũng thường mời ông ấy đi giảng đạo làm phép.

Viên Nhị phu nhân thuận nước đẩy thuyền, cơm cũng không ăn, phân phó ở dưới tiếp đãi Chân thị thật tốt, rồi dẫn theo Viên Mai Nhi rời đi. Chờ mọi người dùng cơm xong, Viên Nhị phu nhân vui mừng đi ra, "Đạo trưởng nói mấy câu liền đồng ý, đại tẩu ta cũng muốn ra ngoài, dẫn theo bọn nhỏ qua phòng khách bên này."

Trần thị vội hỏi bà ấy bệnh của Viên Tư Phác có thể có khởi sắc (chuyển biến tốt) sao?

Viên Nhị phu nhân cười hàm hàm hồ hồ nói: "Cũng tàm tạm."

Biết tình trạng thật sự bệnh tình của Viên Tư Phác nên Minh Phỉ cảm thấy Viên Nhị phu nhân vui mừng không phải bệnh tình của Viên Tư Phác có khởi sắc.

Chân thị cho người đặt một cái bình phong ở một góc phòng khách, sắp xếp cho đám người Minh Phỉ ngồi ở phía sau thỏa đáng, các nam nhân vây quanh thầy trò Tống đạo sĩ vào phòng khách.

Minh Phỉ từ trong khe hở bình phong nhìn thấy Tống đạo sĩ ăn mặc rất mộc mạc, chỉ là đạo bào bố y bình thường, tuy tóc bạc mặt hồng hào, nhưng cũng già hơn lúc trước rất nhiều, không khỏi âm thầm cảm khái năm tháng không buông tha con người. Thanh Hư đội đạo quan, mặc đạo bào lụa màu xám tro, đi theo sau lưng Thủ Chân Tử, khi giơ tay nhấc chân rất có phong vị tiên phong đạo cốt của Tống đạo sĩ. Hai thầy trò đều rất bắt mắt.

Tống đạo sĩ nói mấy lời, cũng chẳng qua là dựa vào mấy câu hỏi của mọi người rồi trả lời mấy câu mà thôi. Người đương thời nói hay, bao gồm Viên đại phu nhân ở góa cũng hỏi mấy câu. Đợi Tống đạo sĩ nói xong, Thái Quang Đình đi ra sau tấm bình phong dắt Thái Quang Hoa đến trước mặt Thủ Chân Tử, bảo hắn hành lễ một cái.

Tống đạo sĩ từ ái vuốt đầu Thái Quang



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT