Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 131: Chương 129

Editor: Trịnh Phương.

"Thẩm thẩm, có việc gì chất tức (*) không làm được thì ngài liền dạy bảo, ta nhất định không dám không nghe. Nhưng mà chất tức cũng chỉ là vì sợ làm thẩm thẩm thêm mỏi mệt, cho nên đau lòng vì thẩm thẩm mà thôi, ngài cần gì phải nói như vậy? Chẳng lẽ thẩm thẩm đau bao tử, choáng váng đầu là vì nghe chất tức khóc mà sinh bệnh? Nói như vậy, bảo ta làm sao ngẩng đầu trước mặt hạ nhân đây?" Minh Phỉ khóc lóc nỉ non, tất cả mọi người ngây ngẩn cả người. Đám người Hoa ma ma đang chờ ở bên ngoài càng thêm rối loạn tưng bừng.

(*) Chất tức: Xưng hô đầy đủ là chất nhi tức phụ, nghĩa là cháu dâu, nhưng đặt nguyên cụm trong câu thì không hay lắm nên mình rút gọn.

Tân nương tử vào cửa liền khóc, đây cũng không phải là chuyện may mắn gì, làm gì có ai thích, nhưng ngày vui như vậy, nếu không phải là vì xảy ra chuyện gì quá đáng, sao tân nương tử lại khóc? Tất nhiên là vì tức giận! Hơn nữa không phải là cơn tức bình thường! Mọi người lại bắt đầu xôn xao bàn luận về của hồi môn Thái gia đưa tới.

Cung Nhị phu nhân cũng có chút ngẩn người, ngay sau đó lại có chút hoảng hốt. Trong ấn tượng của nàng, Minh Phỉ là một đứa nhỏ điềm đạm đáng yêu, mặc dù chững chạc, nhưng cũng là một nữ tử miệng lưỡi bén nhọn, nàng không ngờ tới phương thức mâu thuẫn của Minh Phỉ với nàng lại là khóc lóc, mà không phải là phản bác. Nàng một mặt cảm thấy xúi quẩy, một mặt lại sợ chuyện như vậy truyền đi, người ta nói nàng không bao dung tân nương tử, bức bách đến nỗi khiến người ta phải bật khóc.

Nàng chỉ cảm thấy hai bên huyệt thái dương không ngừng nhảy lên, biết rõ chính mình bị Minh Phỉ tính toán, lại chỉ có thể chịu đựng, nàng tức giận đến không muốn mở miệng, chỉ lấy mắt nhìn Cung Tịnh Kỳ. Cung Tịnh Kỳ vội vàng tiến lên khuyên Minh Phỉ: "Tẩu tẩu (chị dâu) tốt, tẩu đừng khóc, ngày đại hỉ lại khóc, sẽ khiến người ta chế giễu. Tính cách của mẫu thân ta xưa nay đã như vậy, tương đối thẳng thắn, nói chuyện không dễ nghe, nhưng trong lòng lại rất thương tẩu, nếu không thì nàng sẽ không bận rộn chuẩn bị vì hỉ sự của tẩu cùng ca ca đến nỗi mệt mỏi đến sinh bệnh. Vốn chính là một chút hiểu lầm nhỏ, nói rõ là tốt rồi, nếu để thân gia (nhà người thân) của phu nhân biết, không chừng sẽ sinh ra hiểu lầm gì đó, vậy cho dù có là vì lo lắng cho tẩu thì cũng không xong."

Minh Phỉ đã nhiều năm không gặp Cung Tịnh Kỳ, không ngờ tài ăn nói của Cung Tịnh Kỳ cũng tiến bộ không ít. Nghe ý này, nếu nàng không câm mồm, thì chính là người càn quấy không hiểu chuyện. Cung Nhị phu nhân gây khó dễ cũng không phải là vì muốn gây sự với nàng, mà là vì nàng ta thật sự lao lực quan tâm cho hai phu thê nhà nàng nên mới mệt mỏi sinh bệnh. Lúc này, tiếng khóc cũng dần ngừng lại, Minh Phỉ che mắt cúi đầu: "Ta là bị thẩm thẩm dọa sợ, luống cuống, mong thẩm thẩm không chấp nhặt với chất tức."

Tiểu bối đã xuống nước nhận lỗi trước, Cung Nhị phu nhân cũng không thể lộ ra vẻ mặt khó chịu nữa, miễn cưỡng nói: "Lời nói của ta chính là như vậy, về sau lại có chuyện như vậy, ngươi cũng đừng động một chút là khóc."

A, trước thuận nước đẩy thuyền, sau lại tùy ý quát mắng mình nàng nhiễu sự? Ý tứ của câu nói này chính là như vậy? Mặc dù Cung Nhị phu nhân này tự cho là đúng, ánh mắt thiển cận, nhưng Minh Phỉ cũng không quên chuyện lúc trước. Lần đầu gặp mặt, nàng ta lấy lòng Trần thị, tặng lễ, loại ứng đối khéo léo kia... Tư thái, lời nói, chính là tính cách, đức hạnh không tốt.

Minh Phỉ lập tức đỏ mắt, nức nở nói: "Thẩm thẩm, chất tức nhát gan, dư thừa nước mắt, nếu có chỗ không đúng, xin ngài thẳng thắn dạy bảo, chất tức không dám trái lời, nếu thật sự khóc, vậy ngài cũng đừng quan tâm, đừng để trong lòng, thật sự là do ta nhịn không được. . . . . ." Nàng ngu mới có thể cãi nhau cùng Cung Nhị phu nhân, giữ lại một chất tức bất hiếu không vâng lời trưởng bối giữ, Cung Viễn Hòa chắc chắn cũng sẽ không được chỗ tốt nào.

Cung Nhị phu nhân thấy nàng khóc liền phiền, đây không phải là nhà nàng sao? Một buổi sáng tinh mơ liền chạy tới nhà nàng khóc như nhà có tang, a, phi phi phi, trong phòng này có hai người của chi thứ. Xem ra hôm nay hai người này đi theo hai người không phải là vì muốn tính sộ với nàng, Cung Nhị phu nhân không thể làm gì khác hơn là suy yếu mà tựa vào người Cung Tịnh Kỳ, không còn hơi sức, nói: "Không phải là ta nói ngươi, nhưng ngày vui thì không nên khóc như vậy, đi đi, dù sai thì cũng phải báo cáo xong việc trước đã."

Nàng dĩ nhiên biết không thể khóc như vậy, nhưng đây cũng không phải là nhà nàng. Minh Phỉ lập tức lau khô lệ, vô cùng cảm kích mà đi lên đỡ Cung Nhị phu nhân: "Chất tức tới giúp thẩm thẩm, ngài đi chậm một chút."

Cung Viễn Hòa nhìn trái nhìn phải: "Sao lại không thấy Tam đệ cùng Tứ đệ?" Chi thứ hai của Cung gia còn có hai nhi tử, một là Cung Viễn Khoa có cùng mẫu thân với Cung Nghiên Bích, còn một người là nhi tử nhỏ nhất do Cung Nhị phu nhân sở sinh- Cung Viễn Quý.

Cung Nhị phu nhân nhàn nhạt nói: "Tam đệ ở bên ngoài tính toán lại những khoản chi tiêu trong tiệc mừng hôm qua cùng người khác, có rất nhiều việc, chắc là hắn không tới được." Thứ tử này là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của nàng, lại rất được Cung Trung Tố coi trọng, đọc sách không tốt liền cho ra ngoài trong cửa hàng học quản sự, học làm ăn, còn nhỏ tuổi đã có được một thân bản lĩnh về tính toán.

Gia tộc bọn họ, sao lại có đạo lý ngày thứ hai liền tới nhà thu tiền? Cung Viễn Hòa gật đầu một cái, tiện tay chỉ nha hoàn: "Ngươi tới phòng thu chi mời tam công



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT