Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 132: Chương 130

Edit: hoada.

Sau khi một nhóm người đưa Cung nhị phu nhân rời đi, Cung Viễn Hòa quay đầu lại nhìn Minh Phỉ cười hỏi, “Có mệt không?”

Minh Phỉ cười hỏi lại: “Chàng thì sao?”

Cung Viễn Hòa nhẹ nhàng nắm tay nàng: “Ta không mệt. Nếu chỉ có một người đơn độc chiến đấu mới mệt, bây giờ có nàng rồi, không mệt chút nào.”

Minh Phỉ đau lòng nhìn hắn: “Vậy không phải ngày trước chàng bị mệt chết?”

Cung Viễn Hòa đứng yên để nàng chỉnh sửa cổ áo bị dính một vết bẩn màu đỏ rồi cầm tay nàng đi về phía trước. “Mệt chứ, làm sao không mệt được? Mỗi bữa cơm ta chỉ ăn có một mình, nếu có người đến ăn cùng ta, ta lập tức suy nghĩ có phải hắn đến bên cạnh ta là có ý muốn hại ta không, nàng nói xem như vậy có mệt không? Cho nên ta rất hâm mộ nàng có đến ba huynh muội.”

Khổ cực như vậy sao? So với nàng quả thật thê thảm hơn nhiều, khi còn ở Thái gia nàng vẫn chưa có chỗ đứng, nhưng ít nhất vẫn có người mang cơm đến cho nàng, nàng vẫn ăn uống bình thường. Khó trách, khi hắn đến kinh thành đi thi, mỗi ngày đều đến nương nhờ nhà nàng để ăn cơm.

Cung Viễn Hòa không nghe Minh Phỉ nói gì thì dừng bước lại cười nói, “Làm sao nàng lại có lòng dạ độc ác thế? Thấy phu quân ta đáng thương như vậy cũng không biết an ủi ta. Thật không tốt chút nào mà.”

Minh Phỉ nói: “Ta đang suy nghĩ, nếu việc ăn uống không an toàn vậy thì có phải chúng ta nên xây thêm một nhà bếp nhỏ ở viện chúng ta hay không?”

Cung Viễn Hòa thấy nàng chuyển đến việc chính thì vẻ mặt cũng lập tức thu liễm, nói: “Đương nhiên rồi, sau ngày mai ta sẽ tìm người đến xây thêm phòng bếp nhỏ. Đi ăn cơm thôi, ngủ trưa xong, chúng ta có thể cùng nhau đi dạo trong sân xem thử nơi thích hợp để xây phòng bếp nhỏ không.”

Minh Phỉ thấy trên bàn ăn có mấy món ăn tinh xảo gồm ba mặn một canh, nàng liền hỏi Cung Viễn Hòa, “Bên này không có phòng bếp, vậy những thức ăn này từ đâu mang đến?” Nếu nói đều là từ phòng bếp trong phủ mang đến thì mấy người Cung nhị phu nhân chắc đã sớm dùng bữa rồi, mà phòng bếp nằm trong tay Cung nhị phu nhân, ddlqd không thể nào lại chuẩn bị cơm canh tinh xảo như vậy được.

Cung Hòa Viễn mỉm cười: “Ta gọi Xan Hà hiên mang đến.”

“Chàng làm vậy sẽ khiến cho mấy người kia ganh tỵ thì làm sao bây giờ? Mới kết hôn này thứ hai mà đã không dùng đồ ăn trong nhà.” Minh Phỉ cười gắp cho hắn một miếng rau trộm nấm mèo, “Chàng nếm thử món này trước đi.”

“Không phải vì ta sợ nàng ăn không ngon miệng sao?” Cung Viễn Hòa cũng cười lấy cho Minh Phỉ nửa bát canh măng khổ qua, “Canh khổ qua làm mát người, nàng ăn đi.”

Hai người cứ ngươi tới ta đi, rất nhanh ăn sạch bốn mặn một canh, Tử La dọn bàn ăn, Đan Hà mang trà tới hầu hạ hai người súc miệng. Hoa ma ma có nhiều chuyện muốn nói với Minh Phỉ, thấy vậy cứ đứng ngoài rèm nhìn vào mấy lần. Cung Viễn Hòa làm bộ buồn ngủ, đứng lên duỗi lưng nói, “Buồn ngủ quá, đi ngủ trưa thôi.”

Tử Lăng nghe vậy thì nhanh chóng tiến lên muốn hầu hạ hắn đổi áo, Minh Phỉ ngồi im nhìn, Cung Viễn Hòa nhíu mày một cái: “Ngươi đi xuống đi!”

Mặt Tử Lăng hơi biến sắc, khiếp đảm nhìn Minh Phỉ thấy Minh Phỉ nhìn nàng cười cười liền cúi đầu đáp một tiếng: “Vâng” rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Hoa ma ma thấy thế cũng lặng yên không một tiếng động lui ra ngoài, còn thuận tay đóng cửa phòng lại.

Cung Viễn Hòa đi tới bên Minh Phỉ lên, một tay nhấc nàng ra khỏi ghế, tay khác ôm lấy hông của nàng: “Đến đây, phụ nữ lười nhưng nếu đã có chồng thì để vi phu giúp nàng thay quần áo.”

Minh Phỉ giơ tay lên cao, cười nói: “Được, về sau phải nhờ phu quân chịu khó một chút rồi.”

Cung Viễn Hòa lập tức rụt tay trở về, tà nghễ nhìn nàng: “Nâng khay ngang mày, tương kính như tân, nếu ta cởi áo cho nàng thì nàng có phải cũng nên cởi áo cho ta không? Hơn nữa, nàng là nữ nhân, nàng cởi cho ta trước, sau đó thưởng thức ta, rồi ta lại cởi cho nàng.”

“Chàng ra lệnh cho ta sao?” Minh Phỉ cáu giận liếc hắn “Không phải là muốn ta cởi áo chàng trước sao? Ta chiều chàng là được chứ gì, ta vốn nghĩ cởi áo cho chàng nhưng từ trước đến nay, đây là chuyện của Tử Lăng, nếu ta tranh thì sợ nàng sẽ không vui mà biết đâu chàng cũng không thích thì sao. Nếu chàng muốn thì từ đây về sau ta sẽ cởi áo cho chàng.”

Cung Viễn Hòa nghe vậy khẽ mỉm cười: “Nàng là sợ nàng ta có ý với ta, cũng sợ ta có ý với nàng ta phải không?”

Minh Phỉ cúi đầu cởi đai lưng cho hắn, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Đều sợ. Ta sợ lưu lại cho chàng ấn tượng xấu, nói ta là đố phụ đến cả việc của nha hoàn làm cũng giành.” Đêm qua nhìn dáng vẻ lau thân thể của hắn, nàng cũng biết hắn không thích có người hầu hạ, nếu sớm biết vậy thì nàng nhất định sẽ ngăn cản Tử Lăng.

Vừa dứt lời, một bàn tay hơi lạnh nâng cằm của nàng lên, Cung Viễn Hòa rũ mắt nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm, nhưng khóe miệng vẫn tươi cười, “Nàng thật là người hiền lương thục đức nha. Nhưng ta cá là sự hiền lương thục đức này chỉ có vẻ bề ngoài thôi, nàng có muốn ta dạy nàng cấp độ sâu hơn không?”

Ánh mắt của hắn rất không rời khỏi mặt nàng một phân, có chút gì đó khiến cho tâm tình Minh Phỉ khẩn trương, nhưng nàng vẫn cười vui vẻ: “Tốt, chàng dạy cho ta…”

Nửa câu nói sau lại bị hắn nuốt xuống bụng, Minh Phỉ nhắm mắt lại, ôm eo hắn, thuận để hắn hôn nàng, thỉnh thoảng đầu lưỡi cũng nghịch ngợm trên đùa lại hắn, chọc cho đầu lưỡi hắn đuổi theo nàng không buông, một khi tìm được, thì dùng lực rất lớn cắn mút thật mạnh.

Hắn ôm nàng thật chặt, hai tay đặt lên mông nàng miết nhẹ, thân tức càng ngày càng gấp rút, hận không thể khảm nàng vào trong cơ thể hắn. Thấy Minh Phỉ không có phản ứng gì lớn, hắn liền đưa tay lướt lên những đường cong cơ thể nàng, làm cho Minh Phỉ hơi nhột, cơ thể Minh Phỉ hơi run lên, mở mắt ra muốn cười. ddlqd Hắn lập tức ý thức được, tay lại trượt xuống phía dưới, rất nhanh cởi thắt lưng của nàng, quần màu thạch lựu đỏ lập tức rơi xuống đất giống như một cánh hoa.

Minh Phỉ có chút xấu hổ, vừa có ý lùi lại, hắn liền kéo áo khoát ra ôm trọn nàng vào bên trong, tay không đàng hoàng từ eo nhỏ đi xuống dưới, từng chút từng chút, rất chậm rãi, lực tay lúc nhẹ lúc nặng, trong lúc đó có lúc bất chợt dùng sức bóp một cái, Minh Phỉ không khống chế được nhẹ nhàng “ừ” một tiếng. Âm thanh than nhẹ kia khiến cho bắp thịt toàn thân hắn run lên, giống như có ngọn gió mát thổi qua ngọn cây, lại giống như đầu ngón tay nhẹ nhàng uyển chuyển lướt qua dây đàn, để cho người ta cảm thấy lòng như ngâm vào



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT