Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 138: Chương 136

Editor: Trịnh Phương.

Minh Phỉ thu dọn xong, lại cho người mang canh giải rượu vào đặt ở đầu giường, rồi đuổi mọi người xuống nghỉ ngơi, sau đó bò lên giường ngủ thẳng tới khi Cung Viễn Hòa ngồi xuống ở bên cạnh. Mới nhắm mắt lại, Cung Viễn Hòa liền xoa trán mà dựa vào bên người nàng: "Ta khát nước, khó chịu."

Minh Phỉ khoác áo đứng dậy, sờ sờ vào bát canh giải rượu mà Mai Tử, thấy vẫn ấm, liền đỡ hắn uống, lại dâng nước cho hắn súc miệng, nói: "Cũng không biết tiết chế, rượu cũng không phải thứ tốt."

Cung Viễn Hòa hơi mất hứng: "Nàng cho rằng ta muốn uống sao? Còn không phải là vì ta muốn giữ mặt mũi cho nàng. Đều là họ hàng thân thích nhà nàng, họ mời ta, ta dám không uống?"

Minh Phỉ thấy giọng điệu của hắn có chút khó chịu, vội nói: "Dạ, chàng đều là vì ta, nhưng thân thể chàng quan trọng hơn."

Cung Viễn Hòa có chút vui mừng, cười mà dựa vào vai nàng: "Lúc trước ta say như chết rồi, nhất định là rất an tĩnh đúng không?"

Minh Phỉ nhắm hai mắt nói: "Xong rồi, trong phòng này nhiều người như vậy. Nhị thúc ở cửa ra vào cùng Tẩy Tụy dìu chàng vào, Tử La cùng Tử Lăng lau người rửa mặt cho chàng, ta phụ trách đút chén giải rượu này cho chàng."

Thật lâu sau vẫn không nghe thấy tiếng nói của Cung Viễn Hòa, Minh Phỉ giơ tay sờ trán của hắn: "Tại sao không nói chuyện nha? Có phải lại ngủ thiếp đi rồi không?"

Cung Viễn Hòa hầm hừ mà gỡ tay của nàng ra, quay lưng lại không nói lời nào.

Minh Phỉ khẽ mỉm cười, cũng không để đến ý hắn, tự mình đi ngủ tiếp. Cung Viễn Hòa đột nhiên lại lao người tới, nằm úp sấp trước mặt nàng, cau mày nhìn nàng: "Nàng không đối xử tốt với ta."

Minh Phỉ kinh ngạc: "Ta đối xử không tốt với chàng? Như thế nào mới gọi là đối xử với chàng?"

Cung Viễn Hòa nói: "Nàng không để ta trong lòng." Thấy Minh Phỉ muốn biện bạch, hắn đưa một ngón tay ra chặn đôi môi của Minh Phỉ , híp mắt: "Ta say rượu vì nàng, nàng lại liên tục không chịu phục vụ ta, ném ta cho nha hoàn bên người rửa mặt giúp, tân hôn, thê tử nhà ai lại bỏ mặc, ném phu quân cho nha hoàn?" Hắn trịnh trọng đưa ra kết luận: "Như vậy có thể thấy được, trong lòng nàng không có ta. Nàng không thích ta." D+đ=l_q±đ

Cái gì mà quan tâm hay không quan tâm? Minh Phỉ chau chau mày, lấy tay của hắn ra, nghiêm mặt nói: "Chàng sai rồi, không phải là ta không muốn quản chàng, mà là vì ta quá mệt mỏi. Chàng mệt mỏi, ta cũng vậy. Trong phòng nuôi nhiều nha hoàn như vậy, vốn là để phục vụ chàng, huống chi ngày trước họ vẫn hầu hạ chàng, ta thấy không có gì phải lo lắng. Chẳng lẽ chàng thật sự muốn ta không để cho bất kỳ nữ nhân nào khác tới gần người chàng, vậy mới tính là quan tâm?" Chỉ sợ đến lúc nàng thật sự làm như vậy, hắn lại không vui. Nàng chưa bao giờ cho là, loại chuyện như vậy là nàng một thứ mà muốn (đề) phòng là có thể (đề) phòng được.

Đôi mắt của Cung Viễn Hòa vô cùng u ám, lẳng lặng nhìn Minh Phỉ, đột nhiên cười nói: "Ta hiểu. Nàng nói tha thứ cho ta, trên thực tế thì trong lòng nàng vẫn luôn ghi hận ta, có phải không?"

"Chỉ là do ta mệt mỏi mà thôi." Minh Phỉ thở dài nói: "Ta không hận chàng, thật sự, chỉ cần chàng tốt với ta, ta nhất định sẽ đối xử tốt với chàng. Nếu ta đã gả cho chàng, đương nhiên sẽ toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho chàng, điểm này chàng có thể yên tâm. Phàm là việc ta có thể làm, ta đều sẽ làm. Tương lai chúng ta sẽ có hài tử (con), ta cũng sẽ nghiêm túc, chăm chỉ nuôi dạy nó, không mong nó làm rạng danh gia tộc, cũng trông cậy nó có thể đội trời đạp đất, quang minh lỗi lạc (đường đường chính chính), bình an vui vẻ."

Mắt Cung Viễn Hòa khép hờ, sau nửa ngày im lặng, nhướng mày cười lên: "Nàng nói không sai, chúng ta còn phải có con. Là ta không suy tính kỹ lưỡng, nàng đến nhà chúng ta ba ngày hai đêm, cũng không được rảnh rỗi nửa ngày, hiện tại ta lại nói những điều không tốt này với nàng, là ta không đúng. Tới, để vi phu bồi tội với nàng." Không nói lời gì, lại kéo Minh Phỉ vào trong ngực hắn, cống hiến cánh tay làm gối đầu cho nàng.

Hồi lâu, hắn sâu kín nói một câu: "Minh Phỉ, nàng đồng ý với ta, về sau nếu ta uống say đến nỗi không biết gì, nàng chăm sóc ta có được không? Không nên ném ta cho người khác."

Người không có cảm giác an toàn. Minh Phỉ im lặng thở dài một tiếng, xoay người lại ôm eo của hắn, nhỏ giọng nói: "Ta không biết chàng thích gì, ta cũng đang học cách để làm một thê tử tốt."

Cung Viễn Hòa ôm sát nàng: "Ta muốn một mái nhà, một nơi mà có thê tử của ta, mấy hài tử đáng yêu ngoan ngoãn nghe lời, nàng có thể cho ta đúng không? Phỉ Phỉ? Không cần hỏi, nàng nhất định có thể cho ta."

Minh Phỉ nói: "Dạ, ta cũng muốn một mái nhà như vậy, một nơi mà trong đó có trượng phu của ta cùng mấy hài tử xinh đẹp ngoan ngoãn nghe lời." Ai cũng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT