Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 141: Chương 139

Edit: Thảo My

Cung Viễn Hòa từ bên ngoài tiến vào, thấy Minh Phỉ lệch qua trên bàn đất nhỏ tập trung tinh thần viết chữ, đi đến gần nhìn lên, chỉ thấy nàng dùng trâm hoa tiểu khải đoan đoan chính chính ghi lại: "Khóa đồng thượng hạng 20 chiếc, tổng cộng là mười hai lượng bạc; gạo tẻ lưỡng thạch thượng đẳng, tính ba lượng bạc; gạo trắng thập thạch trung đẳng, tính chín lượng bạc . . . . . ." Sau khi viết xong cũng không thấy dùng bàn tính, trực tiếp ngay tại góc cuối cùng làm một ký hiệu, viết xuống mấy khoa đẩu văn. Không khỏi hết sức khó hiểu: "Nàng viết cái gì?"

Minh Phỉ nhìn mấy cái con số Ảrập, cười cười: "Làm ký hiệu, đỡ phải lần sau còn phải tính lại từ đầu." Nhanh chóng khép sổ sách lại.

Cung Viễn Hòa chu mỏ: "Ba lượng, chín lượng, mười hai, thật vụn vặt."

"Đại gia một tháng bổng lộc của chàng mới tới bảy thạch, ta không nhớ rõ vụn vặt như vậy, làm sao sống. Đây vẫn còn muốn mua người, sau này vẫn còn muốn thêm vài cái mồm. May là trong nha môn trả lại cho chàng cái phu xe và mấy sai dịch, nếu không còn phải cho chàng thêm đầy tớ nhà quan." Lúc trước hắn lại nộp năm ngàn lượng bạc cho nàng, nhưng cũng không thể không phải tiêu tiền như nước? Minh Phỉ thở dài, đứng dậy tìm y phục cho hắn, chuẩn bị đi Thái gia tiễn đám người Thái Quang Đình vào kinh thành.

Cung Viễn Hòa nghiêng đầu suy nghĩ, nói: "Quả thực là quá ít một chút.

Cho nên ta gọi nàng cầm y phục. Cầm chiếc áo khoác tơ lụa lông chồn màu tím."

Minh Phỉ gọi Tử Lăng tới mở rương mình lấy ra chiếc áo khoác tơ lụa lông chồn màu tím, không khỏi ngẩn ngơ, cái áo khoác này, nàng ấn tượng rất sâu, chính là ban đầu trước khi đám người Thái Quang Đình muốn vào kinh thành đi thi, Cung Viễn Hòa mỗi ngày đi Thái gia kiếm cơm thì mặc đi. Một cái áo khoác cực kỳ xinh đẹp, nàng yêu quý vuốt ve lông chồn bóng loáng trơn như nước: "Không thích cái này, đổi một cái đi, theo ta nói, không bằng chàng lấy cái đai lưng khảm đông châu và hồng lam bảo thạch."

Cung Viễn Hòa nghe vậy, tay dừng lại sửa sang đai lưng màu trắng, nhìn về phía nàng: "Bây giờ là mùa hè, lại không thấy mặc, cầm cái này."

Minh Phỉ nói: "Hàng len này vô cùng tốt, chàng mặc màu sắc này cũng vô cùng tôn lên, nếu lấy đi cầm, thứ nhất không được bao nhiêu tiền, thứ hai thật sự đáng tiếc. Giữ lại mùa đông cho chàng mặc, ấm áp, trong nha môn bốn phía gió lùa, rất lạnh."

Mi nhãn Cung Viễn Hòa đột nhiên ôn nhu lại, hai bước xoải đến bên người nàng, từ phía sau nhẹ nhàng ôm eo nàng, ở bên tai nàng khẽ hôn một cái, nhỏ giọng nói: "Nàng đau lòng ta?"

Minh Phỉ cứng lại, lại cười nói: "Ta không đau lòng chàng người nào đau lòng chàng." Tiện tay cầm thu hồi áo khoác lông chồn, muốn tìm cái đai lưng bảnh bao kia.

Cung Viễn Hòa đè tay nàng lại: "Biết nàng đau lòng ta là đủ rồi. Nhưng vẫn là muốn cầm nó, nó nổi bật như vậy, nó không thích đáng cầm ai?" Hắn muốn diễn khổ nhục kế, làm toàn người Thủy thành phủ đều biết, hắn Cung Đại công tử, nghèo phải cầm quần áo mới có thể nuôi sống thê tử, mới có thể chống đỡ môn hộ.

Minh Phỉ nói: "Muốn hiệu ứng oanh động, vậy không bằng cầm đồ trang sức của ta."

Cung Viễn Hòa mỉm cười: "Còn chưa tới tình trạng kia. Ầm ỉ như thế làm sao cầm, lấy của ta là được, nếu như thật sụ đến tình hình phải động đến quần áo đồ trang sức của nàng, ta cũng không có mặt mũi gặp người."

Phương thức tư duy kỳ quái. Cầm đồ của hắn không làm mất mặt hắn, cầm đồ của nàng thì làm hắn mất mặt. Nhưng theo Minh Phỉ, đã là một gia đình, cầm đồ của người nào cũng làm mất mặt hắn. Minh Phỉ nói: "Chàng dù gì cũng là quan thất phẩm, sẽ không sợ người ta nói chàng quá làm ra vẻ rồi hả?"

Cung Viễn Hòa buông tay: "Làm ra vẻ? Ta lại không trắng trợn Trương Dương, ai cũng biết tay ta tán, thích tân khách đại yến, uống rượu bài bạc, bổng lộc không đủ dùng, không nỡ dùng đồ cưới của thê, cầm y phục có cái gì kỳ quái."

Minh Phỉ thấy hắn kiên quyết cầm đồ, cũng tìm bao da quần áo gói món lông chồn tơ lụa ban phong, vội vàng đổi y phục, hai vợ chồng ngồi lên xe ngựa đi Thái gia.

Trần thị đã sớm chuẩn bị xong tiệc rượu, thấy hai người vừa đến liền thúc giục dâng rượu mang thức ăn lên. Minh Tư vẫn đẩy bệnh không có tham dự, Thái Quang Nghi lui ở một bên cúi đầu uống rượu giải sầu, hoàn toàn không có nửa điểm hứng thú, ngược lại Minh Bội rất vui mừng, bởi vì Minh Ngọc không đi Đăng Châu, nàng liền có thể gần gũi tiếp cận lấy lòng Trần thị rồi.

Hồ Thị đầu tiên nhìn chằm chằm Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ nhìn nghỉ một chút, càng không ngừng mở hai người vui đùa, Trần thị trầm mặt: "Còn có hài tử ở đây, nói



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT