Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 142: Chương 140

Đến cửa tiệm cầm đồ Xuân Hòa, xe ngựa dừng lại ở bên đường, Cung Viễn Hòa gọi Tẩy Tụy đến, lấy cái bọc đưa tới: "Ngươi đi cầm, yêu cầu bảy trăm lượng bạc."

Tẩy Tụy mở cái bọc da ra nhìn xem, hỏi: "Đại gia, là cầm chết hay là cầm sống?"

Cung Viễn Hòa nói: "Đương nhiên là cầm sống! Đồ của Gia sao có thể cầm chết hả? Đợi sau này có bạc còn muốn chuộc về."

Tẩy Tụy sờ đầu, khó xử nói: "Đại gia, cái này không dễ đâu?"

Bây giờ là hạ thiên (mùa hè), tiệm cầm đồ luôn luôn theo thói quen ép giá.

Huống chi vật này chỉ cần vào cửa tiệm cầm đồ, giá gốc vốn được một trăm lượng có thể được bốn mươi lượng coi như không tệ rồi, lại muốn cầm sống, làm sao có thể được nhiều bạc như vậy?

Rõ ràng chính là một khoản mua bán không thành.

Cung Viễn Hòa nói: "Tại sao không dễ? Lúc trước Nhị phu nhân phải tốn một ngàn năm trăm lượng bạc mới giúp ta làm xong cái áo khoác này, hôm nay chỉ yêu cầu có một nửa, tại sao không được? Bảo ngươi đi thì đi, lải nhải lắm điều cái gì? Nếu thật sự không được, ngươi quay lại tìm ta là được."

Tiện tay để rèm xe xuống.

Tẩy Tụy không thể làm gì khác hơn là ôm bọc quần áo vào cửa tiệm cầm đồ Xuân Hòa.

Minh Phỉ lấy tay vuốt phẳng lại vạt áo bị nhăn cho Cung Viễn Hòa, nói: "Cái áo khoác kia của chàng thật sự tốn một ngàn năm trăm lượng bạc à?"

Lúc nàng rảnh rỗi nhàm chán đã từng tính qua, một lượng bạc của Đại Phong trị giá khoảng ba trăm đồng nhân dân tệ, vậy một ngàn năm trăm lượng bạc đổi ra nhân dân tệ, chính là bốn trăm năm mươi ngàn đồng.

Dĩ nhiên, lụa tơ tằm trân quý, da chồn cũng trân quý, nhưng cái này không phải là danh bài nổi tiếng của thời cổ đại này, cho nên nàng không tin tưởng cho lắm.

Đặc biệt là chất liệu cái áo khoác này của Cung Viễn Hòa, cũng không phải là hoa văn hoa điểu tinh vi gì, mà chỉ là mấy hoa văn đơn giản, nhiều nhất chính là pha trộn mấy sợi tơ vàng ở giữa thôi, khoảng chừng năm trăm lượng bạc là đủ rồi.

Cung Viễn Hòa cười nói: "Nàng không nhìn thấy da chồn kia sung túc bao nhiêu sao? Lụa tơ tằm kia trắng sáng cỡ nào, thẩm của ta tốn bao nhiêu tâm tư mới làm thành, bà ta nói có giá trị đương nhiên là có giá trị."

Lại là một khoản sổ sách rối mù.

Minh Phỉ thở dài, ngồi chờ xem màn kịch hay.

Cung Viễn Hòa nhìn chằm chằm cửa chính tiệm cầm đồ Xuân Hòa: "Mấy ngày nữa có lẽ trong nhà muốn đi phúng viếng Viên Tam, nàng không nên đi. Ta đi một chuyến là được."

"Biết rồi. Chàng còn mấy ngày nghỉ? Không phải nói muốn đi ôm mấy con chó về nuôi nữa, còn phải đi tìm Đại Quản Sự, muốn xây phòng bếp nhỏ sao?"

Minh Phỉ muốn đi cũng không dám đi, Viên Mai Nhi làm sao cho nàng xem sắc mặt hoà nhã chứ?

"Còn năm ngày, ta đưa nàng trở về thì đi tìm Tiết Minh Quý. Cơm tối đừng chờ ta. Nàng ngủ sớm một chút, trước khi ngủ dắt Truy Phong đến cửa viện, ai tới cũng đừng để ý."

"Chừng nào chàng mới về nhà?"

Minh Phỉ nhớ tới Cung gia kia trời vừa tối liền mù mịt, đại viện không có bóng người nào, trong lòng có chút rụt rè.

Cung Viễn Hòa cợt nhã áp tới gần nàng: "Không nỡ xa ta? Ta vừa xong chuyện sẽ trở lại, nhất định sẽ không trì hoãn."

Minh Phỉ thấy hắn lại không đứng đắn, mặc kệ hắn, nói: "Tẩy Tụy ra rồi kìa."

Tẩy Tụy quệt mồm, ôm thật chặt cái bọc quần áo kia trong tay, đi tới cạnh xe ngựa rung giọng nói: "Đại gia, bọn họ không chịu. Còn cười nhạo nô tài."

Minh Phỉ thấy vết đỏ ửng trên mặt hắn bởi vì tức giận cùng xấu hổ gây nên còn chưa rút đi, liền biết nhất định là hắn bị châm chọc rồi.

Mỉm cười nói: "Tẩy Tụy đừng vội, bọn họ muốn cho bao nhiêu?"

Tẩy Tụy chán nản nói: "Chỉ muốn cho một trăm tám mươi lượng, còn nói là giá trên trời."

"Đây cũng quá đen tối rồi thì phải?"

Cung Viễn Hòa sờ cằm, nói: "Vẫn chưa tới hai trăm lượng, quá ít, tiếp tục đi thương lượng, hãy nói muốn năm trăm lượng."

Tẩy Tụy do dự một chút, lại ôm bọc quần áo đi.

Khí trời càng ngày càng nóng bức, mặt trời chiếu vào buồng xe, Minh Phỉ cảm thấy một trận mồ hôi tuông rơi, đành phải cầm cây quạt dùng sức quạt, cười nói: "Tẩy Tụy thật đáng thương, ước chừng những năm này đi theo Cung đại gia chàng, chưa bao giờ chịu tội như thế này nhỉ?"

"Rất nóng sao? Rất nhanh sẽ tốt thôi."

Cung Viễn Hòa nhận lấy cây quạt trong tay



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT