Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 145: Chương 143

Edit: Thu Lệ

Cung Viễn Hòa tìm thợ thủ công, cải cách phòng bên cạnh chủ viện thành gian bếp nhỏ, Hoa ma ma ở bên cạnh giúp đỡ, Minh Phỉ thì tránh thoát được thợ thủ công đi Bán Xuân viện tiếp đãi bà buôn người.

Bà buôn người này ngày trước Thái gia vẫn hay dùng, được Trần thị dặn dò lặp đi lặp lại, phải để tâm tìm người thích hợp đưa tới.

Trên lò có hai nữ nhân họ Kim, nương đã hơn ba mươi tuổi, nữ nhi mới mười ba mười bốn tuổi, tướng mạo bình thường, y phục rất cũ kỹ, khắp nơi đều là miếng vá, nhưng được giặt rất sạch sẽ, ánh mắt lúc nhìn người khác cũng rất trầm ổn, không né tránh hoặc sợ hãi rụt rè, chỉ là khóe mắt chân mày của nữ nhi không thể tránh khỏi hàm chứa một nỗi bi ai.

Minh Phỉ cảm thấy người nấu thức ăn vệ sinh là mấu chốt, hai mẫu nữ nhà này rơi xuống hoàn cảnh này, còn có thể duy trì ăn mặc chỉnh tề, cũng không tệ lắm.

Liền hỏi bà buôn người tình huống của hai người này, bà buôn người thấy nàng muốn hỏi nên biết là coi trọng.

Vì vậy tỉ mỉ kể lại một lần gặp gỡ mẫu nữ Kim thị: "Lúc phu quân của nàng còn sống, ở bên kia phố Kỳ Lân mở một quán ăn nhỏ, buôn bán rất thịnh vượng.

Sau đó phu quân của nàng chết đi, nàng không có nhi tử, cửa hàng bị thúc bá vô lương chiếm đoạt, còn bán hai mẫu nữ các nàng đi.

Nàng không cam lòng, không muốn nữ nhi trở thành nô tịch, mang theo nữ nhi đông trốn tây nấp, làm việc vặt khắp nơi cho người ta.

Nghe nói nhà nhà nãi nãi cần tuyển người, biết trong phủ nhân từ, cố ý tìm tới tiểu nhân muốn giúp nãi nãi bán chút sức lực."

Nếu những gì bà buôn người nói là sự thật, nữ nhân này cũng coi như có cốt khí. Nhưng nếu không muốn trở thành nô tịch, đó chính là chỉ bằng lòng ký văn khế cầm cố.

Minh Phỉ có chút không quá bằng lòng, phòng bếp của nàng là nơi quan trọng, sợ nhất chính là có người tới quấy rối.

Có Khế Ước Bán Thân trong tay, nếu có gì không ổn cũng có thể xử lý được, cho dù có chạy trốn, quan phủ cũng quản chế rất nghiêm khắc với nô dịch bỏ trốn.

Đối phương cố kỵ điểm này, trên hành động cũng sẽ thu lại rất nhiều. Mà khế sống đều có thể đi bất cứ lúc nào, cũng không phải đắn đo như vậy.

Bà buôn người thấy mới vừa rồi Minh Phỉ còn rất hứng thú, đột nhiên lại cúi đầu uống trà không nói, không khỏi có chút nóng nảy: "Nãi nãi, nàng không phải đang để tang, nàng đã giữ mãn hiếu rồi, không đúng vậy nàng sẽ không dám tới.

Thủ nghệ thật sự không tệ, đứa nhỏ này người đừng xem nàng còn nhỏ, từ bé đã được mẫu thân dẫn theo bên cạnh, tay nghề nấu ăn cũng học được tám chín phần, nhanh nhẹn lắm. Nếu không thì nãi nãi hãy bảo bọn họ nấu hai món ăn ngay tại đây thử xem?"

Kim thị nghe vậy, lập tức kéo nữ nhi quỳ trên mặt đất dập đầu: "Nãi nãi, cầu xin người hãy chứa chấp mẫu nữ nô tỳ. Xuân Niếp sắp trưởng thành, bọn họ sẽ không tùy tiểu phụ nhân, nếu bị bán đi làm thiếp, bảo tiểu phụ nhân phải làm sao?"

Nữ hài tử kia nghe vậy, nước mắt nhỏ xuống từng giọt từng giọt.

Kim Trâm quát lên: "Không hiểu quy củ! Khóc cái gì! Có lời gì từ từ nói!"

Gia đình có tiền có thể diện kiêng kỵ nhất người khác chạy đến nhà mình khóc lóc, nhưng đối với cô nhi quả mẫu bọn họ mà nói, chỉ còn lại nước mắt là có thể tự chủ.

Kim thị nhìn Minh Phỉ một cái, thấy Minh Phỉ cũng không lộ vẻ không vui, chỉ là nghiêng đầu nhìn nàng chằm chằm, trong lòng dâng lên hi vọng, lập tức cầm tấm khăn lau nước mắt cho nữ nhi: "Đừng khóc, nãi nãi là một người tốt đấy."

Minh Phỉ đột nhiên nói: "Đưa khăn của ngươi tới cho ta xem."

Kim thị có chút không rõ, ngơ ngác nhìn Minh Phỉ.

Bạch Lộ tiền lên nhận khăn, mở ra trước mặt cho Minh Phỉ nhìn.

Khăn rất sạch sẽ, là vải thô bình thường nhất trên thị trường, đã tẩy đến trắng bệch, bên góc cạnh đã bị cọ sát rách lộ sợ vải, nhưng lại thêu một đóa hoa đón xuân.

Đường thêu xuyên ra ngoài, màu sắc không hài hòa, lá cây không chỉ có màu xanh mà còn có màu lam và đen, nhưng đường may rất tinh tế, có thể nhìn ra được người thêu lúc ấy tốn rất nhiều tâm tư.

Kim thị thấy Minh Phỉ nhìn rất nghiêm túc, thấp thỏm nói: "Thủ nghệ thô kệch, không còn hình dáng,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT