Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 147: Chương 145

Editor: Lovenoo1510

Gần đây Hoa ma ma hận Tử Lăng đến nghiến răng nghiến lợi, thấy Tử Lăng mắt liền bốc hỏa.

Từ khi Cung Nghiên Bích tới bày tỏ rõ mình với Cung Nhị phu nhân như nước nóng nên sẽ đặc biệt vì Minh Phỉ mà chuẩn bị, nàng đã nhận định chính Tử Lăng bí mật tố cáo mình. Kể cả việc mời Tiết Minh Quý làm Đại tổng quản bên này, mua người, bên kia đều đã nhanh chóng phản ánh dần, đều khẳng định cùng Tử Lăng không thoát khỏi quan hệ. Lúc trước bởi vì Minh Phỉ cùng nàng chào hỏi qua trước tiên, mặc dù nàng thường mượn cớ khiển trách Tử Lăng, cho Tử lăng “Đi giầy chật”, nhưng cũng không có động tác lớn gì. Nhưng về sau lại xảy ra sự kiện, cũng làm cho nàng không thể kiềm chế được.

Sau khi Minh Phỉ ở trước mặt Cung Nhị phu nhân làm bộ bị cảm nắng, Cung Nhị phu nhân tìm được cớ, buổi tối hôm đó canh thuốc bổ từ An Nhàn đường liền được đưa tới. Minh Phỉ khước từ, nói chờ chút sẽ ăn, sau đó đổ đi. Sáng sớm ngày hôm sau, liền đổi thành Cung Nhị phu nhân tự mình tới cửa, ép Minh Phỉ, muốn tận mắt thấy Minh Phỉ uống hết, nói ra cho oai, thân thể nghỉ ngơi sớm một chút mới tốt, sớm vì Cung gia khai chi tán diệp.

Minh Phỉ từ chối không ăn, nói mình đã tốt hơn, Cung Nhị phu nhân liền ở trước mặt nàng uống một hớp canh thuốc bổ, cười lạnh nói: “Cũng không biết chất nhi tức phụ sợ hãi cái gì, không bằng ta trước uống cho chất nhi tức phụ nhìn, nhìn một chút xem ta mất cái gì.”

Thẩm nương tự ái, tự mình nấu canh thuốc đưa tới cho chất nhi tức phụ uống, còn tự mình nếm chén canh, nếu như không chịu lĩnh tình, sau này truyền ra không biết người khác còn bịa chuyện mình như thế nào. Minh Phỉ bị buộc không có biện pháp, đành phải uống xong chén canh kia, Cung Nhị phu nhân vừa đi, Hoa ma ma liền chiếc đũa chọc vào yết hầu của nàng, để cho nàng ói ra sạch sẽ. Tuy nói Cung Nhị phu nhân dám tự mình nếm thử canh, nhưng ai biết trong lòng bà ta lại ẩn dấu ý đồ xấu xa gì? Đương nhiên là không được uống.

Tư vị ói rốt cuộc cũng không dễ chịu, Cung Viễn Hòa đỡ Minh Phỉ dựa nghiêng vào trên giường La hán, lập tức cho người đi mời Đường đại phu. Đường đại phu và Thái gia vẫn luôn quan hệ mật thiết, có thể nói là đại phu mà Trần thị tin cậy nhất. Sau khi hắn nghe Cung Viễn Hòa mờ mịt nói một lần chuyện đã xảy ra, thì tuyệt bút vung lên, mở ra phương thuốc, đặc biệt nói rõ, Minh Phỉ không thể tùy ý ăn những thứ đại bổ kia được, còn nói rất nghiêm trọng.

Cung Viễn Hòa mang theo phương thuốc tự mình đi một chuyến, hoàn toàn lấy cớ đoạn tuyệt chén thuốc Cung Nhị phu nhân được lấy cớ đưa tới. Cung Nhị phu nhân giận đến mức ném vỡ cái chén, nói là có lòng tốt không được báo đáp, nào là chiều chuộng gì đó, so với công chúa nương nương còn chiều chuộng hơn, bao nhiêu người muốn uống canh thuốc bổ mà còn không được uống, ngược lại nàng Thái Minh Phỉ ăn lại có vấn đề. Ăn không vào là giả, chính là ghét bỏ mình tự làm, nghĩ muốn châm ngòi ly gián mới là sự thật đi?

Bề ngoài Cung Viễn Hòa thì cười nhưng trong lòng không cười nói: “Thẩm nương nói những lời này, là làm tổn thương tới tình cảm rồi. Vốn ngài đưa chén thuốc tới, chất nhi đã hết sức cảm kích. Nhưng thuốc có ba phần độc, nghĩ đến đạo lý này mọi người đều biết, nhân sâm kia là đồ tốt chứ? Nhưng cũng có những người không tiêu hóa nổi đồ quá bổ. Chén thuốc đó của ngài chắc chắn là không thích hợp để nàng ấy uống, người cả phòng đều nhìn thấy nàng nôn ra, nhưng Thẩm nương ăn lại không có vấn đề gì. Cho nên nói, đều là do thân thể, vẫn nên để cho đại phu nhìn, căn cứ vào tình hình từng người, từ từ điều trị mới tốt. Nếu không tốt bụng lại thành chuyện xấu, há không phải là được không bù mất sao? Những thứ khác không nói, tốn tiền không hoàn thành chuyện, đó cũng là lãng phí nha.”

Cung Viễn Trật cũng ở tại đây, không nhịn được lên tiếng: “Nương, nếu đại tẩu không thể uống thuốc bổ tùy tiện, thì ngài cũng đừng mù quáng nhúng vào.” Nhưng trong lòng thì cảm thấy hai vợ chồng Cung Viễn Hòa không biết phân biệt. Nương cũng đã tự mình nếm, còn ngại này ngại kia, thật là quá đáng. Suy nghĩ trong lòng một chút lại đặc biệt khó chịu, người một nhà đang tốt đẹp, làm thế nào lại thành bộ dáng này rồi? Cung Viễn Hòa ngày trước dù có thế nào, thì đối với việc nương hắn quan tâm vẫn còn tiếp nhận, hôm nay lại dầu muối không ăn, tốt bụng cũng coi như lừa tâm, một khi đã như vậy, hà tất phải trêu chọc vào phiền toái? Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, tất cả mọi người đều thanh tịnh.

Cung Nhị phu nhân giận đến trợn trắng mắt nhìn chằm chằm Cung Viễn Trật không nói lời nào. Chu di nương cười nói: “Nhị công tử nói lời này có chút không đúng đạo lý. Phu nhân đây là đau lòng đại nãi nãi, hi vọng sớm một chút được ôm chất tôn tử, cũng là an ủi thật tốt hồn thiêng trên trời của đại phu nhân. Đại phu nhân không còn, làm thẩm nương, phu nhân



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT