Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 159: Chương 157

Editor: Trịnh Phương.

Cung Viễn Hòa lặng yên trong chốc lát, cuối cùng lại nâng người lên, không cảm thấy chút hứng thú nào, nói: "Liền nếm thử một chút thôi."

Chỉ cần chịu phối hợp là tốt rồi. Minh Phỉ phân phó Kim Trâm: "Tất cả mọi người nếm thử một chút."

"A!" Kim Trâm vui vẻ đi mua bánh đậu nành. Hôm nay mặc một cái áo màu lam nhạt rất xứng với quần trắng, nhìn qua rất thoải mái, có lẽ là bởi vì được ra khỏi phủ duyên cớ, sự chững chạc trong những ngày qua của nàng đều bị quét sạch, chéo quần cũng bay lên, nhẹ nhàng linh động.

Minh Phỉ nhìn chăm chú vào bóng lưng của nàng, nhỏ giọng nói: "Tuổi của Kim Trâm cũng không còn nhỏ, chỉ sợ không thể ở bên cạnh ta lâu, chàng có biết người nào thích hợp với nàng không?"

"Sau này hẵng nói." Giọng nói của Cung Viễn Hòa buồn buồn, Minh Phỉ nhìn gò má, chỉ thấy hắn nghiêng người vén rèm cửa sổ ra một chút, ngước đầu lên nhìn xung quanh. Trong phòng rất tối, nàng cũng không thấy rõ vẻ mặt của hắn, chỉ có thể nhìn thấy hàng lông mi thật dài cùng cái mũi thẳng tắp của hắn được ánh sáng chiếu vào trở nên càng hoàn mỹ hơn, nhìn xuống chút nữa, nàng đột nhiên giật mình khi thấy cằm của hắn thậm chí có một đường cong nhìn qua rất lạnh lẽo cứng rắn.

Minh Phỉ nghiêng mặt, dời đến bên cạnh hắn, chủ động đến gần khuôn mặt của hắn: "Vẫn phải uống rượu?" Trên lầu, Thái Quang Nghi đã ngừng khóc thút thít, đang ngươi một ly ta một ly với Thái Quang Chính, uống đến vui vẻ.

Cung Viễn Hòa không lên tiếng, nhưng cũng không có né tránh việc nàng chủ động thân cận. Minh Phỉ mặt dày lấy tay chọc chọc vào phần thịt mềm bên hông hắn, nháy mắt nhìn hắn: "Sao chàng không để ý tới ta? Như vậy làm người rất đau đớn nha. Ôi chao, ai, ôi."

Cung Viễn Hòa thở dài, lại ôm hông nàng: "Bánh đậu nành tới." Kim Trâm cẩn thận từng li từng tí bưng một chén bánh đậu tới đây, nhìn thấy hai người ngồi sát vào một chỗ, trong mắt toát ra một nụ cười, nghịch ngợm chớp chớp mắt với Minh Phỉ, đưa bát cho Cung Viễn Hòa trước: "Thật nhiều người tốt, chén này là do nô tì chen ngang vào để mua, lão gia ăn trước đi?"

Chén làm từ sứ thô rất bình thường, bánh đậu bên trong lại giống như ngọc ti tinh xảo thuần túy nhất, lại kết hợp với nước canh màu nâu nhạt, rau thơm cùng hành thơm xanh biếc, còn có đậu nành nổ xốp giòn tan, nhìn vào khiến người ta rất động lòng. Minh Phỉ không nhịn được mà nói: "Nhìn cũng rất ngon."

Cung Viễn Hòa đưa bánh đậu nành trong tay cho nàng: "Ăn đi."

Minh Phỉ hiểu ý của Kim Trâm, nam nhân ở thời đại này căn bản cũng đi theo chủ nghĩa đại nam tử (đàn ông con trai là lớn nhất), đều hy vọng thê tử cùng với nhi nữ, tôi tớ đều coi hắn là người nhất quan trọng. Vừa rồi bởi vì nàng làm chậm trễ công việc Cung Viễn Hòa, hiện tại nàng sao lại có thể yên tâm thoải mái hưởng dụng chén bánh đậu nành này trước? Huống chi, ăn sớm một lát với ăn muộn một lát có cái gì khác nhau đâu? Vì vậy, nàng nhún nhường nói: "Chàng ăn trước đi."

Ánh mắt Cung Viễn Hòa trầm một cái, cố chấp bưng chén bánh đậu nành kia đặt ở trước mặt nàng: "Ta bảo nàng ăn trước." Lần này chính là dùng giọng điệu ra lệnh.

Kim Trâm nháy nháy con mắt, cười nói: "Phu nhân thật có phúc, lão gia rất săn sóc phu nhân." Ám chỉ Minh Phỉ nhanh nhận lấy đi, đừng trêu chọc Cung Viễn Hòa nữa, sắc mặt của Cung Viễn Hòa nhìn rất khó coi.

Không ăn còn sức sống, Minh Phỉ nói tiếp: "Vậy ta trước ăn?" Sau khi ăn bánh, hương vị ngọt bùi lành lạnh khiến nàng thoải mái tới híp mắt lại, quả nhiên danh bất hư truyền. D*ЧL¦Q_Đ

"Ăn rất ngon?" Cung Viễn Hòa tò mò nhìn nét mặt của nàng. Nàng trong ấn tượng của hắn, hình như chưa từng vui vẻ như vậy khi ăn được thứ gì đó.

Minh Phỉ liên tục gật đầu: "Quả thật rất ngon." Cái miệng nhỏ nhanh chóng ăn hết một chén bánh đậu nành xuống bụng, ngay cả nước cũng uống sạch sẽ. Ăn xong nàng mới giật mình thấy hắn vẫn một mực nhìn nàng, nàng có chút ngượng ngùng: "Chàng còn chưa ăn?"

Cung Viễn Hòa xoay mặt: "Ăn. Nếu như nàng thích ăn, chén này lại cho nàng."

Minh Phỉ lắc đầu, đưa cái chén đã trống không cho Kim Trâm: "Món ăn có ngon thì cũng không thể ăn nhiều, nếu không thì không có ý nghĩa."

Cung Viễn Hòa nói: "Có gì lạ đâu? Chỉ là một chén bánh đậu nành mà thôi, muốn ăn thì liền có thể ăn." Hắn mở miệng ăn bánh đậu nành, càng ăn càng nhanh, Kim Trâm đáng thương, nhìn bộ dạng ăn như hổ đói của hắn liền bị sợ đến nỗi chỉ biết khổ cực bưng chén bánh đậu nành trên tay mà không dám ăn, đỏ mắt chờ hắn ăn xong rồi lại dâng lên thêm chén nữa.

Cung Viễn Hòa vậy mà lại một hơi ăn hết ba chén mới hài lòng nói: "Quả nhiên ăn ngon, về sau chúng ta thường xuyên đến ăn."

Minh Phỉ đột nhiên nghĩ tới một khả năng: "Chàng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT