Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 162: Chương 160

Edit: Thảo My

Nha đầu ma ma hầu hạ trong chủ viện đều bị tập trung tại một chỗ, nghe Hoa ma ma giáo huấn, công bố trừng phạt đối với Mai Tử và Đan Hà. Hai mắt Đan Hà rưng rưng, yên lặng không nói, mặt Mai Tử cũng không chút thay đổi.

Tử Lăng hả hê kề tai nói nhỏ với Tử La: "Thật không ngờ đại nãi nãi đối với mình người mang tới cũng nghiêm khắc như vậy. Ai sẽ không phạm sai lầm? Chỉ là một cái cái áo thôi, ở phía trên thêu đóa hoa gì ta cũng không nhìn ra được, huống chi con chó kia lại là súc sinh, người sao có thể cả ngày đều trông? Vừa lúc lấy chuyện mua lòng người, nàng càng muốn làm cho trận chiến lớn như vậy, rõ là. . . . . ." Thở dài mà lắc lắc đầu.

Tử La lại cười nói: "Nói nhiều!" Rồi lại không nhịn được nói: "Mai Tử cũng quá thích đến xum xoe trước mặt đại gia."

Tử Lăng nghe được sững sờ, phân biệt rõ ra rất nhiều tư vị, thì ra đại nãi nãi đây là đổ bình giấm. Tử Lăng cố gắng mở to hai mắt nhìn đại nãi nãi, đại nãi nãi ngồi ngay ngắn ở trên giường La Hán, nhàn nhạt nhìn Đan Hà và Mai Tử, trong con mắt màu đen vô hỉ vô bi. Tiếp theo lông mi đại nãi nãi giật giật, vừa đúng chống lại ánh mắt của nàng, Tử Lăng hiểu được vội vàng rũ mắt xuống, rồi lại không nhịn được từ trong khe hở của lông mi nhìn lén nét mặt đại nãi nãi.

Chỉ thấy đại nãi nãi quay lại nhẹ giọng nói mấy câu Kim Trâm, Kim Trâm nghe xong, quay đầu lại đánh giá nàng một phen, vẻ mặt lạnh nhạt nghiêm khắc trước sau như một. Tử Lăng bị dọa đến tim nhảy thình thịch, không khéo, nàng nhớ mình vừa lúc cũng là loại người thích nhất xum xoe trước mặt đại gia. Tiếp theo, có thể chính là nàng hay không? Đại nãi nãi sẽ không tìm cớ nói bộ y phục kia thêu không được tốt, nhân cơ hội xử phạt nàng chứ?

Tử Lăng đang miên man suy nghĩ, Kim Trâm đã đi tới phía nàng, trong tay nâng ước chừng hai phân bạc, cười nói: "Đây là nãi nãi thưởng ngươi, nhớ kỹ thêu hoa kia tốt một chút, ngươi coi như lập công rồi. Cũng không uổng tâm tư đại gia ở trước mặt nãi nãi tiến cử ngươi một phen."

Tử Lăng sững sờ, chỉ thấy Minh Phỉ cười đến ôn nhu hữu hảo với nàng, mà Tử La cũng ở một bên ngơ ngác nhìn nàng,cái loại ánh mắt này của Tử La, nàng nhìn quá nhiều, cũng hiểu bao hàm cái gì. Nhưng mà lúc này nàng vui mừng cái gì đều quên, tươi cười rạng rỡ hướng Minh Phỉ hành lễ, bảo đảm mình nhất định không cô phụ tín nhiệm của đại gia cùng nãi nãi.

Mọi người tản đi, Tử La đứng ở dưới mái hiên lẳng lặng nhìn Hỉ Phúc đang chơi đùa với Mai Tử, Mai Tử tươi cười nhàn nhạt, giống như người bị trừng phạt mới vừa rồi cũng không phải là nàng, Đan Hà và Bạch Lộ đứng chung một chỗ lặng lẽ nói, thỉnh thoảng hướng Mai Tử và nàng lườm một cái, trong mắt toát ra một tia khinh thường. Tử La không nhịn được vuốt cánh tay, rõ ràng thời tiết đầu tháng năm, nàng lại cảm thấy gió có chút lạnh.

Minh Phỉ lại một ngày xem sổ sách bạc, cầm đến lúc giờ không sai biệt lắm, mới đứng dậy cáo từ Cung Nhị phu nhân, thần thái Cung Nhị phu nhân mệt mỏi cười nói: "Âm thanh bàn tính nghe nhiều, chung quy ta vừa nhắm mắt đã cảm thấy bên tai vẫn còn ở tại đùng đoàng vang lên không ngừng."

Chu di nương giống như nói chuyện cười: "Đại nãi nãi, hôm qua nói đến buồn cười. Ngài không phải trở về nhà nương gia sao? Phu nhân ở trong phòng ngủ, lại cứ nhiều lần đều nói nghe âm thanh bàn tính bên ngoài, ồn ào đến kịch liệt, ban đêm cũng nói nhiều lần. Chúng ta nói không ai gảy bàn tính, nàng còn không tin. Hôm nay nghe nãi nãi gảy bàn tính, nàng ngược lại cảm thấy còn an tâm chút."

"Nếu không, chất nhi tức phụ (cháu dâu) chuyển chỗ?" Minh Phỉ cười theo, quan sát cẩn thận nét mặt Cung Nhị phu nhân, quả thấy trong đôi mắt Cung Nhị phu nhân chứa mấy phần tia máu, thâm quầng dưới mắt dùng phấn cũng không hết, thật là bộ dáng tiều tụy nghỉ ngơi không tốt. Chỉ là, cái này thật sự có quan hệ với việc nàng gảy bàn tính sao? Muốn nói nàng mỗi ngày đánh bàn tính, ngẫu nhiên một ngày không đánh, ngược lại nói Cung Nhị phu nhân không quen nàng còn tin tưởng, nhưng mà nàng chỉ đánh bàn tính một ngày, thì có loại công hiệu này rồi hả?

Cung Nhị phu nhân chần chờ nói: "Nếu ngươi chuyển chỗ, có chỗ nào không hiểu, lại muốn tới hỏi ta, vậy thì có nhiều bất tiện."

Chu di nương nhẹ nhàng quạt cho nàng, mỉm



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT