Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 180: Chương 178

Đã gần đến hoàng hôn, thời tiết vô cùng nóng bức. Ve sầu mùa hạ ở đầu cành khàn cả giọng liều mạng lớn tiếng kêu lên, Minh Phỉ một tay chống cằm, một tay buồn bã ỉu xìu gảy bàn tính, bàn tính phát ra âm thanh trống rỗng nhàm chán, không có bất kỳ tiết tấu nào.

Xem ra hôm nay lại không thể mở cái tủ kia ra rồi. Kể từ khi lấy được chiếc chìa khóa kia, tình thế trở thành giống như Chu di nương không cam lòng, cố ý đối nghịch với nàng, cũng không chịu cùng tiến vào phòng Cung Tịnh Kỳ cùng nàng. Hai ngày qua, nàng ta luôn cùng vào cùng ra với nàng, khiến cho nàng nửa điểm cơ hội cũng không có. Mà lá thư mà Cung Viễn Hòa bảo Chu di nương viết, Chu di nương cũng một mực từ chỗi, nói là nàng ta cần phải suy nghĩ kĩ một chút xem nói thế nào mới đúng.

Minh Phỉ thở dài, đưa ánh mắt nhìn về phía Cung Tịnh Kỳ cùng Cung Nghiên Bích đang ngồi dưới cây dâm bụt ở ngoài cửa sổ thêu hoa nói chuyện.

Hôm nay Cung Tịnh Kỳ mặc một bộ váy mỏng màu hồng phấn thêu hoa màu lam, búi tóc theo kiểu vọng tiên kế, giữa tóc cài toái ngọc cùng phát đái (dây cột tóc) Lưu Tô của thành Mễ Châu. Ánh nắng xuyên qua cành hoa dâm bụt, chiếu lên những đồ vật trên đầu nàng, phát ra hào quang năm màu, chiếu lên khuôn mặt mượt mà xinh đẹp của nàng, tràn đầy tinh thần phấn chấn. Cung Nghiên Bích mặc một bộ y phục nhỏ bằng gấm màu hồng nhạt, phía trên thêu cành tường vi, cánh tay bó hẹp kết hợp với quần lụa mỏng màu nâu điểm hoa, ngón tay dài víu một đóa hoa dâm bụt xuống, giữa hai hang mi chứa vô số ưu sầu.

Minh Phỉ có chút hứng thú quan sát hai tỷ muội nhà này. Từ sau khi trở về từ Chu gia, nàng đã cảm thấy quan hệ của Cung Tịnh Kỳ cùng Cung Nghiên Bích trở nên rất nhạy cảm. Khi Cung Tịnh Kỳ đối mặt với Cung Nghiên Bích, sẽ không kìm lòng được mà chột dạ, Cung Nghiên Bích ở trước mặt Cung Tịnh Kỳ luôn hòa ái dễ gần, nhưng sau lưng, cũng là một khuôn mặt âm u.

Chợt thấy tiểu nha hoàn trong phòng Cung Nhị phu nhân vội vã đi tới, khuôn mặt mang theo nụ cười, nói: "Tam Tiểu Thư, ma ma của Tô gia tới, mang đến cho ngài một sọt vải, phu nhân mời ngài đi một chuyến."

Tô gia là phu gia (nhà chồng) tương lai của Cung Tịnh Kỳ, Cung Tịnh Kỳ đỏ bừng cả khuôn mặt, lôi kéo Cung Nghiên Bích: "Nhị tỷ, chúng ta đi cùng đi."

Cung Nghiên Bích thu hồi nụ cười, rũ mắt xuống: "Ta không đi xem náo nhiệt đâu. Nếu người ta hỏi tới, cũng không quá tốt đối với Tam muội."

Cung Tịnh Kỳ có chút xấu hổ, xoay người nhìn về phía Minh Phỉ, vừa đúng lúc nhìn thấy nụ cười ranh mãnh trên mặt Minh Phỉ, nàng dậm chân một cái, xấu hổ xoay người chạy đi.

Nàng vừa đi, Cung Nghiên Bích liền cúi đầu nhìn cành hoa dâm bụt lưu lại trên đất rồi ngẩn người ra.

Đây chính là cơ hội không thể bỏ qua, Minh Phỉ lập tức đứng dậy, nháy mắt một cái với Kim Trâm cùng Bạch Lộ đang đứng bên cạnh, Kim Trâm cùng Bạch Lộ lập tức ra ngoài giữ ửa. Minh Phỉ đi nhanh vào chỗ chất đầy sổ sách trong phòng, lấy ra chiếc chìa khóa kia nhét vào ổ, trên tay dùng sức, nhẹ nhàng xoay một cái, chuyện ngoài dự đoán xảy ra. Một tiếng "két" nhỏ vang lên, cái chìa khóa nhìn như vô cùng kiên cố kia vậy mà lại gãy ngay trong ổ khóa! Minh Phỉ âm thầm kêu khổ, trên đầu trên cổ trên lưng nhanh chóng thấm ra một lớp mồ hôi mỏng.

Nàng lập tức đi ra ngoài, tính gọi Cung Nghiên Bích vào, ai ngờ Cung Nghiên Bích đã sớm biến mất. Kim Trâm thấy sắc mặt Minh Phỉ không đúng, vội nói: "Phu nhân, thế nào?"

"Chìa khóa gãy rồi."

Kim Trâm đi tới nhìn, không khỏi phàn nàn: "Phu nhân, Nhị phu nhân sẽ không mượn cơ hội này mà la lối om sòm chứ? Lúc này Nhị tiểu thư chạy mất, không phải là cố ý chứ?"

Minh Phỉ cũng không biết mục đích trong hành động lần này của Chu di nương cùng Cung Nghiên Bích rốt cuộc là cái gì, chỉ có thể suy luận rằng, Chu di nương giở trò trên chìa khóa, có lẽ là vì trả thù Cung Viễn Hòa buộc nàng viết thư, hoặc là căn bản cũng không tính gao đồ vật quan trọng này cho bọn họ. Nhưng bị ép buộc, nàng ta không thể không đưa một cái chìa khóa giả tới để chặn miệng bọn họ. Nếu như sau đó bọn họ quở trách, Chu di nương còn có thể trâng tráo nói, nàng ta chính là đưa ra chìa khóa thật, nhưng lại bị Minh Phỉ bẻ gãy, ngoài ra thì nàng ta hoàn toàn không biết gì. Đến lúc đó bọn họ còn phải xin nàng ta giúp đỡ, tiện thể lấy mảnh khóa gãy trong ổ khóa ra. Dù sao thì việc trộm chìa khóa của tủ sổ sách này này, nói ra thì cũng không khác gì trộm cắp, rất khó nghe, đến lúc đó Chu di nương còn không thể nắm lấy nhược điểm này của Cung Viễn Hòa sao?

Mặc kệ Chu di nương có mục đích gì, Minh Phỉ chỉ biết là, nàng nhất quyết không thể để Chu di nương được như ý! Chỉ cần có thể móc cái chìa khóa này ra, Chu di nương liền không có cách gì. Nàng cẩn thận nhìn trái nhìn phải, cố gắng tìm một loại đồ vật như thanh sắt mỏng, sợi đồng mảnh để móc cái chìa khóa gãy ra. Liếc nhìn lại, khắp nơi đều là hộc tủ to lớn, đắt tiền gia cụ, không còn thứ gì khác.

Kim Trâm thấy tình thế không đúng, vội phân phó Bạch Lộ canh kỹ cửa, chính mình tiến tới tìm cùng Minh Phỉ. Bắt lấy ổ khóa rồi dùng sức lắc, lại dùng châm cạy, tất cả đều không có hiệu quả.

Đang lúc tay



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT