Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 185: Chương 183

Cung Viễn Hòa vừa nhận được tin tức đã vội vàng đến ngay Thủy Thành Phủ bái kiến Tiết đại cữu và hai vị biểu ca. Tiết đại cữu mặc một thân y phục gấm xanh ngọc, không có râu ria, nhìn qua có vẻ gầy yếu nhưng tinh thần thì rất tốt, diện mạo có năm sáu phần giống Cung Viễn Hòa. Sau khi hành lễ, ngồi xuống hỏi thăm nhau, Minh Phỉ cười nói: “Qủa nhiên là cháu ngoại cữu không ra khỏi cửa nhà, hôm nay mới thấy cữu cữa và Cung Viễn Hòa rất giống nhau.”

Một câu nói của nàng đã kéo gần khoảng cách hai bên, Tiết đại cữu vui mừng lấy một tấm vải do Tiết đại cữu mẫu chuẩn bị cho Minh Phỉ, còn bản thân lại tặng cho Minh Phỉ một đôi ngọc kì lân khảm bảo thạch làm lễ ra mắt, hai biểu ca Tiết Trường Ích và Tiết Tiến Bộ cũng lấy tặng phẩm riêng tặng nàng.

Cung Viễn Hòa bảo người Xan Hà hiên mang đồ ăn đến Thủy Thành Phủ đón gió tẩy trần cho mấy người Tiết đại cữu, qua ba lần rượu mới đi vào vấn đề chính. Tiết đại cữu cười nói: “Phụ thân con không về cũng vừa đúng, nhất định ta sẽ khiến cho ác phụ kia chịu nhiều đau khổ! Các con khó mà nói, khó thực hiện, tất cả để ta làm, ta nói mà thôi! Dù từ đó đến nay, ta với phụ thân con không thân thiện nhưng chỉ cần con còn nhận ta là cữu cữu thì không có gì ta phải lo lắng hay sợ hãi cả!”

Bởi vì nhìn thấy sắc mặt Cung Viễn Hòa không tốt, Tiết đại cữu biết lòng hắn vì sao lại không vui nên chỉ đành thở dài, nói: “Thôi, mới vừa rồi là ta nói lẫy. Mặc dù, chuyện nên làm thì phải làm nhưng con cũng đừng oán hận cha con. Ngay cả hắn cũng là vì đứng trên vai trò phụ thân để suy nghĩ thôi, mu bàn tay, lòng bàn tay đều là thịt, là bậc làm cha làm mẹ luôn hi vọng con cái đều tốt. ddlqd Hắn làm nhất gia chi chủ của hai nhà, tự nhiên hi vọng hai nhà cũng đều có thể tốt cả, khó tránh khỏi sinh ra ý tưởng sai lầm, đương nhiên sẽ làm ra chuyện không thích hợp. Nhưng nhìn tổng thể mà nói, hắn cũng không làm chuyện gì không phải với con, đúng không?”

Ông chỉ chỉ tay về phía đứa con lớn Tiết Trường Ích: “Từ nhỏ, thân thể của tam biểu ca con có chút suy yếu, tính tình cũng rất mộc mạc, ta và mợ con khó tránh khỏi chăm sóc, quan tâm hắn nhiều hơn, còn đại biểu ca con thì bỏ bê ít nhiều. Đại biểu ca con cũng thường oán trách ta thiên vị đệ đệ, thật ra thì ta chỉ cảm thấy, hắn không cần chúng ta quan tâm nhiều cũng có thể sống rất tốt, mà tam biểu ca con, nếu ta không chăm sóc hắn nhiều một chút, để hắn học thêm chút bản lĩnh, tích lũy nhiều của cải một chút thì sau này ta già đi, chết rồi, hắn làm sao đây?” Hi vọng con cái đều tốt, muốn nhi tử hay nữ nhi đều có cuộc sống tốt, muốn con cái ưu tú, mạnh khỏe chăm sóc cho đứa con yếu đuối, nhu nhược, chỉ sợ rằng đa số đó là suy nghĩ của các bậc cha mẹ trên đời này.

Vì Tiết Trường Ích không nghĩ phụ thân đề cập đến bản thân nên hơi đỏ mặt ngượng ngùng nói: “Phụ thân, không phải vì ngày trước con còn chưa hiểu chuyện sao? Bây giờ, con cũng đã là phụ thân rồi, con hiểu mà. Ngài tội gì trước mặt biểu đệ và biểu đệ muội làm cho con mất mặt chứ?”

Tiết đại cữu cười to: “Không phải lúc nhỏ ngươi rất bất bình và cảm thấy bị tổn thương sao?”

Có câu chuyện này làm nhạc đệm, sắc mặt Cung Viễn Hòa mới dễ nhìn một chút: “Chắc hẳn phụ thân con van ngài nể mặt mẫu thân đã mất của con, cũng vì mặt mũi của hắn mà khiến ngài tha thứ cho hắn một lần, còn chú ý mặt mũi của Cung gia, bảo ngài đến khuyên nhủ con phải không?”

Tiết đại cữu sờ sờ cằm, khuôn mặt trở nên dễ nhìn: “Ngộ, hắn viết thư cho ta, dùng tình cảm để làm ta cảm động, thoải mái thừa nhận sai lầm của mình. Chẳng qua, không phải là ta thương hại hắn mà là ta không muốn con phải khổ sở.” Vốn hắn có ý định nói xấu Cung Trung Tố mấy câu nhưng lúc này trước mặt Minh Phỉ, tốt xấu gì Cung Trung Tố cũng là phụ thân ruột thịt của Cung Viễn Hòa, cuối cùng nhịn xuống mấy lời khó chịu trong lòng. Hắn thầm nghĩ, không biết làm sao Cung Trung Tố lại tin tưởng rằng nhất định hắn sẽ làm như trong thư hắn giao phó chứ? Hắn mỉm cưởi.

Minh Phỉ hiểu ý tứ của Tiết đại cữu, trong chuyện này, hắn là người đứng ngoài cuộc, không hợp lí mà cũng không hợp pháp để xử lí chuyện Cung gia, nhưng đối với Cung Trung Tố thì lại khác, hắn là nhất gia chi chủ, hắn muốn chăm sóc tất cả mọi người, mang đến lợi ích cho tất cả, nếu có làm tổn thất một phần lợi ích của một người mà phần lớn người đều có lợi thì cũng không sao. Gia sản Cung Viễn Hòa nhiều, nhưng cũng chỉ của một mình hắn, mà hắn lại có công danh trong người, có tổn thất một chút gia sản cũng không ảnh hưởng gì, nhưng đối với chi thứ hai thì khác, có rất nhiều người, nếu ít đi thì chính là thiếu, dĩ nhiên nếu có thể có nhiều một chút thì cũng không sao.

Nếu Cung nhị phu nhân không làm loạn, thì tiền bạc đều ở đây cả, có lẽ Cung Trung Tố còn có thể trả tất cả tài sản trở về, nhưng bây giờ cái bộ dáng này, chi thứ hai lấy cái gì mà trả? Chính bản thân hắn hàng năm cũng phải tốn một số tiền biếu tặng các quan khác, cũng không thể để cho ba nhi tử chi thứ hai uống gió tây bắc mà sống qua ngay được. Cho nên, Minh Phỉ cho là, Cung Trung Tố gởi tới một bản danh sách, trên thực tế là hắn kết hợp gởi thư cho tất cả, trải qua nghĩ sâu tính kĩ, cho là chi thứ hai có thể lấy ra một số ít tài sản chia cho Cung Viễn Hòa.

Hắn không về là do hắn không dám về, bởi vì sau khi hắn về, có rất nhiều chuyện trong quá khứ không thể che giấu được, còn không bằng giả bộ hồ đồ sẽ tốt hơn. Hắn cho là không cần trước mặt Cung Viễn Hòa thì sẽ không ngay trước mặt nói ra tất cả chuyện quá khứ, và cũng chỉ cần trả một phần tài sản hợp lí là được. Nếu không thì nàng đoán, Cung Trung Tố đã viết thư cho Vương lão gia, nhất định khóc lóc cầu xin. Ỉu xìu không biết, loại người như hắn nếu cố ddlqd tình che che giấu giấu chỉ làm ra hành động giấu đầu hở đuôi nhưng cũng hơn là tổn thương lòng Cung Viễn Hòa, sau đó cũng sẽ không lấy được kết quả như mong muốn.

Ngày hôm sau, Cung Viễn Hòa tới cửa bái phỏng Vương lão gia tử, còn Minh Phỉ lại tới bái phỏng Hồng phu nhân, đưa tất cả những sổ sách Chu di nương đặt trong một cái hộp cho Hồng phu nhân nhìn quua một lượt.

Cùng lúc đó, Cung nhị phu nhân cũng khẩn trương vì phải chuẩn bị mười vạn lượng bạc trắng, nhưng bà ta điên rồi mới có thể cầm mười vạn lượng bạc trắng đưa ra ngoài. Thiệu đại gia và thiệu đại nãi nãi, ở với Cung nhị phu nhân liên tiếp mấy ngày, mặc dù trong quá trình làm trung gian có bộc phát những trận cãi vả nhỏ nhưng nhìn tổng thể thì coi như biểu hiện hài hòa, dù sao đối đầu với kẻ địch mạnh, phải nhất trí cùng nhau đối ngoại. Thiệu đại nãi nãi ra mặt, thông qua rất nhiều quan hệ bảy quẹo tám rẽ, rốt cuộc cũng đến liên hệ với tổng quản nhà Hồng tri phủ tặng một hộp quà quý. Còn Thiệu đại gia thì đến cầu Ô thúc nhà Vương lão gia, cũng tặng một hộp quà như thế, không những vậy mà ngựa chạy không ngừng vó chạy qua chạy lại chạy giữa các quản sự ở Cung gia từ trước.

Ngày phân chia tài sản hôm đó, Cung gia mở cửa chánh đường, mời Hồng tri phủ ngồi ghế trên, Vương lão gia và Tiết đại cữu ngồi ở hai bên, Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ cũng đại biểu đại phòng ngồi bên phải, chi thứ hai do Cung nhị phu nhân dẫn đầu ngồi bên trái, còn tất cả những thân quyến chứng kiến ngồi phía sau. Các quản sự của tất cả cửa hàng điền trang đều đứng ngoài chánh đường nghe.

Hôm nay, Minh Phỉ cảm thấy Cung nhị phu nhân có vẻ cực kì hưng phấn, hưng phấn đến có chút không bình thường. Mà Chu di nương ngồi một bên, đôi mắt sáng rỡ như xuân thủy.

Rất nhiều người ở đây lần đầu tiên nhìn thấy Hồng tri phủ, Hồng tri phủ cao lớn, mập mạp, da mặt hồng hào, râu quai nón, một đôi ngưu nhãn, mặc bộ thường phục màu đỏ thẫm, tay áo rộng dài ngồi ngay giữa, cực kì uy nghiêm quét mắt nhìn khắp mọi người một lượt, ánh mắt rơi vào trên người Cung nhị phu nhân thì dừng lại một chút. Hồng tri phủ mở lời trước, đại ý là hắn chịu sự nhờ vả của Cung Trung Tố tới chủ trì việc phân chia gia sản cho hai phòng, hắn vừa có thân phận là quan phụ mẫu của dân, vừa là đồng liêu bằng hữu với Cung Trung Tố, cũng là cấp trên của Cung Viễn Hòa, về công về tư sẽ không dám làm việc cẩu thả, tất nhiên cũng sẽ không ỷ lại mà làm nghiêng lệch công đạo.

Sau đó lại nói tiếp một tràng nào là Cung nhị phu nhân là một hiếu thê trung tín lễ nghĩa, lại biểu dương Cung nhị phu nhân những năm này có công nuôi dạy Cung Viễn Hòa, còn dạy dỗ Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ để sinh sống sau khi phân chia tài sản, hiếu nghĩa lễ tiết không thể bỏ, muốn Cung Viễn Hòa phải hiếu kính thím, thương cảm cho đệ muội.

Sắc mặt của Cung nhị phu nhân rất tốt, làm bộ khiêm nhường nói mấy câu, Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ cũng tỏ ra rất đồng ý với lời của Hồng tri phủ. Sau đó, Hồng tri phủ nói sang chuyện khác, nói về nhân tình thế thái, không có quy củ nên không thể không phân rõ mọi chuyện, đó là luật lệ.

Vừa dứt lời thì có một tạo y nha dịch dâng lên một bản hiệp định văn thư chi tiết về tài sản do Cung Trung Tố đã ghi lại chi tiết, rõ ràng, Cung nhị phu nhân thấy bản danh sách kia là nói về số tài sản Cung gia có trước hôn nhân, lại rất xa xưa rồi nên không khỏi vui mừng vì thời điểm kia Cung gia không hề giàu có như mười năm sau, gia sản trong nhà chỉ có mấy ngàn mẫu đất, tất cả sự giàu có đều là sau này từ từ phát triển.

Tiết đại cữu giả bộ không biết Cung Trung Tố gởi thư còn kèm theo danh sách, tâm trạng vô cùng tốt lấy ra một quyển sổ sách: “Đại nhân, đây là gia sản của Cung gia trước khi tỷ tỷ ta còn chưa gả cho Cung gia, sau tình thế lại phát sinh biến hóa, nơi này có thêm nhiều sản nghiệp là của hồi môn của tỷ ta, vì lí do công bằng, thì nên lấy tài sản chi tiết trước khi Cung lão thái gia qua đời làm chuẩn, ở chỗ ta có bằng chứng sổ sách lưu lại kính xin đại nhân xem qua.”

Cung nhị phu nhân gắt gao nhìn chằm chằm Tiết đại cữu, sao bà ta lại không biết về chi tiết danh sách này chứ? Đây rõ ràng chính là giả! Lập tức đứng lên nói: “Vì sao ta chưa từng nghe nói về quyển sổ con này? Ngươi có thể đưa ta xem thử hay không?”

“Dĩ nhiên là được chứ.” Tiết đại cữu cười cười quơ quơ trước mặt bà ta: “Nhị phu nhân, phía trên quyển sổ con này có ấn triện của Cung lão thái gia, của ta và anh rể nên đây là quyển sổ gốc, không thể giả được.” Nói rồi đưa tay mời Cung Viễn Trật đi lên: “Đứa bé ngoan, con tới đây nhìn một chút, xem thử có phải ấn triện của phụ thân con lưu lại hay không?”

Áp lực của Cung Viễn Trật rất lớn, cuồi cùng là toát mồ hôi lạnh, trước ánh mắt như giết người của Cung nhị phu nhân và ánh mắt tin tưởng của Cung Viễn Hòa nhắm mắt đi tới xác nhận ấn triện trên quyển sổ gốc. Sau đó, Tiết đại cữu ngoắc tay gọi mấy đại quản sự của năm đó, bây giờ dù bị nhị phòng chèn ép lui khỏi vị trí quản sự nhưng vẫn có thể đứng ra làm chứng thực giả ấn triện trên bản gốc – những người này, hắn nuôi nhiều ngày để đợi đúng thời khắc này dùng đến.

Sau khi xác nhận không có sai lầm, Tiết đại cữu giao sổ sách này cho Vương lão gia, cung kính nói: “Vương lão gia là người công minh nhất, nếu Vương lão gia nói phải thì là phải rồi.” Vương lão gia liếc mắt, không có lên tiếng giao sổ sách trên tay cho Hồng tri phủ.

Con trai của mình không đắc lực, đối phương lại có nhân chứng và vật chứng đầy đủ, Cung nhị phu tức giận vô cùng, lại thấy Hồng tri phủ nghiêm túc lật xem sổ sách, lập tức nói: “Tuy ta là phụ đạo nhân gia nhưng ta cũng biết cái gì không nên chiếm thì không thể chiếm, cái gì nên trả thì một phân cũng không thể thiếu. Chỉ là cũng phải xem thử có phù hợp với sự thật không mới được, số sổ sách này tùy thời ai cũng có thể làm, chỉ cần bảo lưu dấu gốc của ấn triện trong tay thôi, sau đó hoàn toàn có thể đóng lên. Vả lại, chỗ ta cũng có một phần danh sách chính do đích thân lão gia chắp bút. Kính xin đại nhân minh giám.” Nói rồi lấy một bản danh sách do Cung Trung Tố gởi ddlqd thư về đưa đến tay Hồng tri phủ. Mặc dù, bà ta không hài lòng việc Cung Trung Tố làm bản danh sách này nhưng dù sao cũng dễ dàng chấp nhận hơn phần danh sách nằm trong tay Tiết đại cữu kia nhiều.

Thiệu đại gia nhân cơ hội chen vào: “Đại nhân, vật đổi sao dời, làm ăn cũng có lúc bị thất bại hay hư hỏng, ruộng đồng lúc hạn hán lúc lũ lụt, sản nghiệp đương nhiên sẽ thay đổi khôn lường, có thể nhiều hơn, cũng có thể ít hơn, thậm chí là không còn nữa, hơn nữa sổ sách kia là do một người ngoài cung cấp, không thể làm chứng được, còn bản danh sách này là phần danh sách do chính em rể ta gần đây làm, có thể làm chuẩn được.”

“Ngươi là ai?” Hồng tri phủ lạnh lùng nhìn hắn.

Thiệu đại gia nghiêng nghiêng đầu chỉ chỉ vào mình, có ý hỏi nhanh như vậy đã không nhận ra hắn rồi hả? Hắn chính là người tặng hộp quà quý đến ngài đấy.

Chợt nghe Hồng tri phủ lạnh lùng nói: “Hắn là người ngoài, còn ngươi thì không phải là người ngoài sao?” Nói xong căn bản không để ý tới hắn, trầm mặt nhìn qua ba quyển sổ trên tay.

Tiết đại cữu khẽ mỉm cười: “Đại nhân minh giám, ta chính là tốt bụng a. Năm đó, khi cháu ngoại ta giao cho Thiệu thị nuôi dưỡng, tỷ phu ta có nói qua, thậm chí còn thề son sắt nói, tương lai khi đứa bé thành hôn thì lập tức trả lại toàn bộ gia sản cho nó. Tỷ phu ta ở bên ngoài làm quan đã lâu, mặc kệ chuyện nhà, lại có chút hồ đồ, ta sợ hắn không nhớ sẽ khiến cho chi thứ hai thua thiệt thì sẽ không tốt, đối chiếu mấy bản sổ sách sẽ không sai, ta đây nghĩ cặn kẽ nhất, hay vẫn là dùng lấy bản danh sách của ta làm chuẩn thôi.”

Cung nhị phu nhân cười lạnh nói: “Tiết đại lão gia, đã hơn mười năm nay ngươi không tới nhà chúng ta thì làm sao có thể biết được chuyện nhà chúng ta chứ, làm sao ngươi biết lão gia nhà ta hồ đồ sẽ không nhớ được những chuyện này? Chẳng lẽ ngươi đã cùng người khác thương lượng hết, thừa dịp lão gia chúng ta không có ở đây muốn tới mưu tính gia sản chúng ta chứ gì? Sổ sách này là thật hay giả còn phải nói lại đấy.” Nói rồi có ngụ ý liếc Cung Viễn Hòa một cái.

Tiết đại cữu vỗ tay vui vẻ cười nói: “Đúng, đúng, lão gia nhà ngươi không hồ đồ cho nên hắn mới không trở lại nhà lúc này, ngược lại mời ba người Hồng đại nhân chúng ta tới mưu tính gia sản của các ngươi. Cũng không biết ta có thể chia được bao nhiêu? Hồng đại nhân có thể chia được bao nhiêu? Còn Vương lão gia lại có thể được bao nhiêu? Con trai của ngươi có thể được chia bao nhiêu à? Ngươi đừng lo lắng, sổ sách này nếu ngươi chưa có xem qua thì sợ cái gì chứ?”

Cung nhị phu nhân giận đến muốn ngất đi, tay run run, môi trắng bệch, trừng mắt thật lớn. Thiệu đại nãi nãi phát hiện có điều không đúng, liều bấm đỡ bà ta ngồi xuống, bà ta đau đến khẽ run rẩy, khôi phục


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT