Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 187: Chương 185

Cuối tháng Sáu, tiễn Tiết đại cữu đi, Ngu Chúc- trượng phu của Kiều Đào tới báo tin, nói là đào trong trang đã chín, mời đại lão gia cùng đại phu nhân tới dạo chơi, hái đào. Cung Viễn Hòa biết tin Cung Trung Tố đồng ý lời cầu hôn của Phương gia đã đến tai Cung Nhị phu nhân, định đi tới đó hai ngày, cũng mời luôn cả đám người Trần thị tới thôn trang chơi đùa, để né tránh chuyện này.

Kết quả chỉ có Thái Quang Hoa cùng Minh Bội đi, Trần thị phải để ý chuyện nhà, Thái Quang Diệu phải đến trường, trong lòng Thái Quang Nghi hiểu rõ, biết mình không được hoan nghênh, cũng tìm cớ từ chối, Minh Tư cũng nhận được lời mời, nhưng khinh thường mà từ chối.

Người tới Thiệu gia đưa tin là Vương Thiên Bảo, đừng nói là tiền thưởng, ngay cả nước cũng không được uống một hớp, trở lại thở phì phò kể khổ với Minh Phỉ: "Tứ di nương ngay cả mặt cũng không cho nhìn, liền trực tiếp truyền lời lại, nói là nàng phải hầu hạ cha mẹ chồng, chăm sóc phu quân, không rảnh."

Minh Phỉ cười nhẹ một tiếng, gọi Kim Trâm tới, thưởng cho nàng một lượng bạc: "Cực khổ."

Vương Thiên Bảo lui ra, Kim Trâm nói: "Phu nhân vốn là cho Tứ Tiểu Thư mặt mũi, mới cố ý cho Vương Thiên Bảo đi mời nàng, sao nàng có thể không cho một chút mặt mũi nào? Cho dù không muốn đi, thì cũng nên đáp lễ chu toàn."

Minh Phỉ cười nói: "Nàng luôn không muốn thân thiết với người của mẫu gia." Nàng vốn là cũng không thật lòng muốn mời Minh Tư, chỉ là không muốn để người khác mượn cớ mà thôi.

Kim Trâm nói: "Tứ Tiểu Thư không biết là nghĩ như thế nào? Thiệu gia bất nhập lưu, rất nhiều người cũng không thèm tới đưa thiếp mời cho nàng, nếu nàng không duy trì quan hệ tốt với mẫu gia, chỉ biết càng chạy càng xa, thì có chỗ nào tốt?" Hiện tại Minh Tư coi như là bị các tiểu thư, phu nhân trong gia đình quan lại ở Thủy thành phủ tự động bỏ quên, các loại yến tiệc, gần như không còn thấy bóng dáng của nàng. D+đƒl±q%đ

Hoa ma ma cười nói: "Trên đầu chữ nhịn có một cây đao, không phải ai cũng có thể nhịn."

Ngày thứ hai, thời tiết đẹp trời, xe ngựa mới lái ra cửa chính, đã thấy một chiếc kiệu nhỏ của chi thứ hai Cung gia dừng lại ở đại môn, một vị phu nhân đen, béo ăn mặc lòe loẹt, tục tằng không chịu nổi bước ra từ bên trong, Bạch Lộ mắt tinh, vội nói với Minh Phỉ: "Phu nhân, ngài xem. Đây có phải là bà mai hay không?"

Minh Phỉ nhìn chằm chằm thêm vài lần, xác định cùng với khẳng định: "Ừ."

Hoa ma ma cười nói: "Chẳng lẽ lại là Phương gia tới cầu hôn sao?"Lúc này bà mai lại tới cửa, trừ đến vì Cung Nghiên Bích ra, chắc chắn không phải là ai khác.

"Không phải." Minh Phỉ là phân biệt được bà mai vội tới Phương gia cầu hôn kia, cách ăn mặc của bà mai đó rõ ràng cao cấp hơn một bậc so với người này. Xoay mặt liền thấy Cung Viễn Hòa đi ra, lại nghe phu xe đi mời Cung Viễn Hòa tới đây.

Cung Viễn Hòa vừa ra tới đây, vừa lúc nhìn thấy một bóng lưng của bà mai, cười nói: "Nghe nói Thẩm ma ma đã lựa chọn kỹ lưỡng cho Nhị muội muội một vị hôn phu đấy." Hắn dính vào bên tai Minh Phỉ nói: "Chúng ta đi nhanh lên, chờ một lát tin kia liền đến trong tai Chu di nương. Chờ chúng ta trở lại, vừa đúng có thể xem phần kết của đoạn kịch này."

Sau khi xe ngựa của Cung gia hội hợp với xe ngựa của Thái gia, một đoàn người thong thả đi tới nông thôn, lúc này vốn là giữa hè, phóng tầm mắt nhìn tới, màu xanh lá cây trông không đến đầu, gió vừa thổi, lúa giống xanh biếc khỏe mạnh trong vườn rung động từng đợt giống như một làn sóng lớn màu xanh lá cây, liên tiếp, khiến cho tâm trạng người xen trở nên vui vẻ thoải mái.

Hoa ma ma đi qua nhìn Kiều Đào mấy lần, tương đối quen thuộc đối với tình hình đất đai ở xung quanh. Thấy Minh Phỉ ngồi cạnh cửa sổ, khóe môi mỉm cười, mắt phải không ngừng chuyển động, biết nàng vô cùng yêu thích loại cảnh sắc này, liền cười nói: "Phu nhân, qua ít ngày nữa lúa sẽ trổ bông nở hoa, đến lúc đó nhìn sẽ đẹp hơn. Đi thêm mười dặm, chính là thôn trang của chúng ta, phu thê Kiều Đào đều là người cần mẫn, chính là lúa bên trong, cũng khỏe mạnh hơn so với nhà khác."

Cung Viễn Hòa ở một bên nghe, đánh ngựa tới đây, cười nói: "Năm nay nhất định là một năm được mùa. Trước đó vài ngày, ta cùng mấy người đi xem qua hoa màu trong đồng ruộng nhà chúng ta, dáng dấp cực tốt."

Lúc này nhiệt độ lên cao, khiến trên đầu hắn rịn ra đầy mồ hôi, ngược lại có vẻ môi hồng răng trắng, mặt như hoa mùa xuân, Minh Phỉ nhìn thật sự là vui tai vui mắt, liền cười nói: "Chàng chơi một cái đầu sa tới đang đắp chứ sao." Cung Viễn Hòa không giải thích được: "Ta là cái gì muốn khăn voan sa?"

Minh Phỉ cười nói: "Ta sợ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT