Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 191: Chương 189

Minh Phỉ cười kéo hắn lên xe: "Ta cố ý tới đón chàng."

Cung Viễn Hòa mới vừa ngồi xuống, lại nhận được mấy quả mận vẫn còn lạnh như băng, Minh Phỉ cười nói: "Hồ Thị tới tìm ta thăm dò tin tức, ta liền trở về nhà. Đây là quả mận mới lấy từ trong giếng lên, chàng sờ thử xem đều mát lạnh."

Lời còn chưa dứt, liền thấy Cung Viễn Hòa tách quả mận ra, nhét vào trong miệng, nhai rôm rốp vang dội, đôi mắt hoa đào cũng không chớp nhìn nàng chằm chằm, Kim Trâm ở một bên thấy vậy, khẽ cười một tiếng, xoay người ra bên ngoài.

Minh Phỉ bị cười đến không được tự nhiên, đưa tay bóp gương mặt của hắn: "Chưa từng thấy qua hay sao?" Cung Viễn Hòa thuận thế nắm chặt tay của nàng, nắn nhẹ mấy cái, nhẹ giọng nói: "Đôi tay băng cơ ngọc cốt này, so với mận ngâm nước giếng gì đó thì giải nhiệt hơn nhiều."

Minh Phỉ ấm áp liếc hắn một cái, thấy mặt hắn tràn đầy vui vẻ, suy nghĩ một chút liền nuốt những lời đưa tiễn đám người Trần thị lên đường vốn muốn thương lượng cùng hắn kia xuống, trở tay cầm tay của hắn, khẽ tựa vào trên người hắn, nhỏ giọng nói: "Có mệt hay không?"

Cung Viễn Hòa mỉm cười ôm chặt lấy nàng, nhỏ giọng nói: "Vốn là mệt chết đi." Hai người cũng không quản có bao nhiêu nóng, dựa vào nhau, không nói một lời tùy xe ngựa đi về phía trước. Kim Trâm nhìn bộ dạng của hai người, hình như cũng không muốn lập tức về nhà, liền cùng Tẩy Tụy nhỏ giọng thương lượng mấy câu, quay đầu lại nói: "Đại gia và nãi nãi có muốn đi ăn bánh đúc đậu hay không, vừa vặn hôm nay phu nhân cho đựng trái cây vào hộp đựng thức ăn, đổ trái cây ra dùng tấm vải gói lại, dùng hộp đựng thức ăn đựng bánh đúc đậu. Hoa ma ma bọn họ cũng nếm thử một chút."

Cung Viễn Hòa cười nói: "Nha đầu này, cái gì ngươi cũng đều an bài xong? Còn hỏi ý của chúng ta."

Kim Trâm nhìn sắc mặt hắn liền biết là đồng ý, vui mừng kêu phu xe quay đầu xe đi về phía chỗ bán bánh đúc đậu. Lúc đang xếp hàng, Cung Viễn Hòa vẫn cho Minh Phỉ trước. Chẳng qua lần này Minh Phỉ bèn bảo hắn há mồm, đút hắn một miếng.

Cung Viễn Hòa vốn cũng không phải là người thành thật, thấy Minh Phỉ chủ động, lập tức biến bị động thành chủ động, đoạt quyền khống chế bánh đút đậu, một mình ăn một miếng, rồi lại đút Minh Phỉ một miếng, một chén bánh đút đậu bình thường lại bị hắn làm như đang ăn hải sâm bào ngư.

Kim Trâm bưng một chén bánh đút đậu tới đây, Tẩy Tụy còn nhỏ mà ra dáng người lớn, lôi kéo nàng, "Đừng có đi tham gia náo nhiệt. Chờ cầm tiền thưởng là được."

Quả thật Cung Viễn Hòa tâm tình tốt thưởng cho hai người mỗi người một lượng bạc.

Mắt thấy ánh nắng chiều rực rỡ phía chân trời, mấy người bèn đánh xe về nhà. Còn chưa về đến cửa nhà, đã nhìn thấy Cung Viễn Trật gương mặt trắng bệch đứng ở đầu phố hết nhìn đông tới nhìn tây, nhìn thấy xe ngựa tới liền vội vàng nghênh đón, mang theo tiếng khóc nức nở nói: "Đại ca đại tẩu cứu mạng."

Cung Viễn Hòa kinh ngạc nói: "Làm sao vậy? Ai muốn mạng của đệ?"

Cung Viễn Trật nói: "Người Tô gia đến. Muốn từ hôn".

Tục ngữ nói, lời hay không ra cửa, chuyện xấu thì lan xa, rốt cuộc vẫn không tránh khỏi, nếu Cung Tịnh Kỳ bị từ hôn, đây không phải là muốn mạng của nàng ta sao? Đương nhiên là phải hô cứu mạng.

Minh Phỉ và Cung Viễn Hòa vào phòng khách Nhị phòng, bèn thấy trên bàn chính giữa phòng bày đầy các loại lễ phẩm, Cung Nhị phu nhân ngồi ở trên chủ vị, sắc mặt xám tro, cặp mắt bốc lửa, đôi môi mím chặt, phía sau bà ta cũng không thấy Chu di nương hầu hạ như thường ngày. Triệu ma ma cùng mấy tức phụ trẻ tuổi và nha hoàn vây quanh một nữ tử mặc váy màu đậu sa, áo trên màu nâu nhạt, cài một cây trâm ngọc, đeo một đôi bông tai phỉ thúy, hai gò má gầy còm ngồi ở đối diện bà ta, gương mặt nữ tử kia cũng sít chặt, vô biểu tình.

Thấy Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ đi vào, trên mặt Cung Nhị phu nhân hiện lên mấy phần sức sống cùng mong mỏi, quýnh lên nói: "Dương Đại nãi nãi, đây là chất nhi và chất tức phụ của ta."

Cung Viễn Trật vội nhỏ giọng giới thiệu với Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ: "Đây là Đại cô nãi nãi Tô gia." Cũng chính là cô mẫu của vị hôn phu kia của Cung Tịnh Kỳ, lần này thay mặt Tô gia tới từ hôn. Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ giả vờ như cái gì cũng không biết, tiến lên hành lễ vấn an với Dương Đại nãi nãi kia. Dương Đại nãi nãi nhìn về phía hai người lại cũng chưa cho sắc mặt nhìn, híp mắt cười đáp lễ, còn khen Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ mấy câu: "Khó có được, chúng ta ở thôn quê đều nghe được thanh danh tốt của hai phu thê. Lần trước Đại nãi nãi đi nương gia (nhà mẹ) ta, ta chưa từng thấy, lần này cuối cùng cũng gặp được, chuyến đi này không tệ." Dường như là cố ý nói cho Cung Nhị phu nhân nghe, liên tiếp dùng hai câu hình dung, " Hiếu thê nhân hậu, cấp công



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT