Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 193: Chương 191

Edit: hoada

Ngày hôm sau, Minh Phỉ và Cung Viễn Hòa theo ý của Trần thị đi đến Thái gia, tứ di nương đón hai người ở cửa Thái phủ, kéo Minh Phỉ qua một bên nhỏ giọng nói: “Tứ nãi nãi và tứ cô gia mới vừa rời đi, không biết có gặp hai người không?” Thấy Minh Phỉ lắc đầu thì lập tức nói: “Phu nhân không có cho người đi mời bọn họ, cũng không biết làm sao bọn họ nhận được tin mà tứ nãi nãi còn đi mời mấy trưởng lão trong tộc đến nữa, ở trước mặt mọi người hung hăng chất vấn phu nhân, nói phu nhân khích bác, không để ý đến ý nguyện của lão gia và tam công tử, lại tự ý hòa ly hai phu thê tam công tử và tam thiếu nãi nãi, rốt cuộc còn bảo họ an cái gì tâm cái gì.”

Bị một thứ nữ đã xuất giá ngay trước mặt nguời trong tộc và người Hồ gia chất vấn, một người trọng sĩ diện như Trần thị đương nhiên sẽ tức giận chứ? Vì vậy, Minh Phỉ vội hỏi: “Sau đó thì sao?”

Tứ di nương hé miệng ra cười: “Phu nhân vẫn để nàng muốn nói gì thì nói, đợi nàng nói xong rồi mới lấy thư của lão gia gởi về đưa ra trước mặt mọi người, xin mời tộc trưởng và các lão gia trong tộc xem qua, rồi nói, vốn nghĩ trước hết xử trí xong mọi chuyện mới đi mời các lão gia trong tộc đến, ai ngờ thế nhưng còn bị hiểu lầm. Lúc đó, tam công tử còn ngồi ở đấy, nhưng sau đó lại nói nhức đầu tránh đi, để tất cả cho phu nhân làm chủ, rồi đi như chạy. Tộc trưởng chửi rủa tứ nãi nãi không ngừng, lúc này tứ nãi nãi mới chịu im miệng rồi mới cùng tứ cô gia rời đi.” Trên mặt tứ di nương không giấu được ý cười sau khi xem vở kịch đặc sắc.

Không cần phải nói cũng biết, nhất định Minh Tư và Thái Quang Nghi đã trúng bẫy của Trần thị, có lẽ là do Trần thị thả tin đồn ra, nói Thái Quốc Đống vì thể diện của Thái gia không cho hòa ly, mà bà lại cố tình chủ trì hòa ly, khiến cho hai huynh muội kia liền cho đã bắt được nhược điểm của bà, vì vậy mới có khí thế hung hăng mời tộc trưởng và mấy lão gia trong tộc tới dọa, ai ngờ lại trúng bẫy của bà, bà thuận lợi có danh tiếng hiền thê, đồng thời khiến danh tiếng và hình tượng của Thái Quang Nghi mất hết – trước mặt mọi người lại khi dễ mẹ ddlqd kế như thế, thật sự là quá đáng cực kì, nhất định làm cho ấn tượng của người trong tộc đối với hai huynh muội này xấu đến cực điểm. Mà Thái Quang Nghi kia căn bản chỉ còn che giấu chút bí mật về bệnh tình không tiện nói ra, bây giờ coi như tất cả đã lộ ra hết, mà người khởi xướng vẫn là bản thân hắn và muội muội ruột của hắn, tự nhiên hắn không thể oán được người nào. Đây mới thật sự là giết người trong vô hình a.

Đi vào phòng khách, thấy Trần thị và tộc trưởng Thái gia với mấy lão gia trong tộc cùng ngồi nói chuyện với phụ mẫu Hồ thị, hốc mắt Trần thị hồng hồng, loáng thoáng có thể thấy là vừa khóc xong, tuy nhiên, Minh Phỉ biết tính Trần thị bướng bỉnh, mạnh mẽ, lúc này lại nhìn thấy vẻ mặt u sầu kia, thế nào cũng không khỏi có chút buồn cười.

Còn mấy lão gia trong tộc Thái gia căn cứ vào đạo lý mà bảo vệ quyền lợi của Thái gia tộc trước phụ thân Hồ thị, Hồ thị có thể lấy đồ cưới về, nhưng sính lễ của Thái gia thì nhất định cũng phải trả về. Bởi vì nguyên nhân hòa ly cũng không phải lỗi ở một mình Thái Quang Nghi không, mà còn do Hồ thị hư thân mất nết, đánh chửi trượng phu, còn nhục mạ dì nhỏ nữa.

Người Hồ gia cảm thấy mình bị lừa, khó khăn lắm mới sinh được nữ nhi, vất vả nuôi lớn mới gả đi một thời gian ngắn vậy mà thành người tàn hoa bại liễu, còn bị chịu khổ người đời khinh bỉ nên nói thế nào cũng không đồng ý.

Cuối cùng vẫn là Trần thị đưa ra ý kiến là hai bên mỗi người lui một bước, chuyện đã thành như vậy thì cũng chỉ có thể tiếp nhận thôi, lúc này mới đưa ra quyết định, mấy lão thân trong tộc tìm Thái Quang Nghi đang trốn tránh trong phòng ra, để cho hắn viết hưu thê, Hồ gia có tính nôn nóng, ở tại chỗ cho người về nhà lấy bạc trả lại, rồi mang tất cả của hồi môn của Hồ thị về. Của hồi môn trả về, bạc cũng đưa tới đầy đủ. Đến đây, hai nhà Thái gia và Hồ gia đã thanh toán xong xuôi mọi thứ.

Sau đó, Trần thị giữ tộc trưởng và mấy lão thân trong tộc ở lại dùng cơm tối, tất nhiên không thể thiếu Cung Viễn Hòa bồi rượu, chính Trần thị kính rượu trước, rồi cho người đi gọi Thái Quang Nghi ra ngoài nhưng người làm nói: “Tam công tử đã đi ra ngoài, không biết khi nào mới trở về.”

Lập tức, một lão thân trong tộc trầm mặt: “Ta nghe nói hắn ra ngoài trêu hoa ghẹo liễu, làm xằng làm bậy, thật sự là gây ra không ít chuyện cười quá đáng, ngươi cũng nên quản giáo hắn mới đúng.”

Trần thị cúi đầu nhận lỗi: “Đều là do cháu dâu không phải, cháu dâu trẻ tuổi, kiến thức nông cạn, có mấy lời không tiện nói hắn. Vì vậy cũng đã viết thư nói với phụ thân hắn rồi, lần này đến Đăng Châu cũng muốn mang hắn đi cùng để lão gia hảo hảo quản lí hắn một phen, cũng muốn lập tức nói với hắn nếu không hắn làm mất hết mặt mũi Thái gia chúng ta.”

Tộc trưởng cũng mở miệng: “Thật sự cũng làm khó ngươi rồi, thôi, ngươi sớm thu dọn đồ đạc rồi đến Đăng Châu đi.”

Trần thị cung kính lui ra, sau đó đến một gian khác yên tĩnh ăn uống cùng với nữ quyến trong nhà, không đề cập tới chuyện vừa rồi nữa.

Tộc trưởng không phải là người mê rượu nên chỉ ăn cơm tối khoảng nửa canh giờ liền cho giải tán, Cung Viễn Hòa đích thân đưa tiễn mấy lão nhân gia về nhà rồi mới trở lại cùng ddlqd thương lượng chuyện đi Đăng Châu với Trần thị. Hắn nói hắn có một người bạn tốt, làm nghề buôn bán trà, gần đây có chuyến hàng đưa trà đến những địa phương khác, vừa đúng lúc xin nhờ người nọ giúp đỡ một tay, để người Thái gia đi theo đội buôn, tất nhiên sẽ không có việc gì.

Trần thị thấy hắn đã an bài chu đáo hết mọi việc, quả nhiên rất vuii mừng, quyết định ngày lên đường, rồi còn bày tỏ ý bồi thường tiền cho đội buôn trà vì đã làm trì hoãn thời gian của bọn họ. Cung Viễn Hòa cười nói: “Nhất định hắn sẽ không thu tiền của mẫu thân đâu, nhưng để con cũng nói trước với hắn thử.” Thấy Thái Quang Hoa quấn Minh Phỉ muốn đi bắt dế, Thái Quang Minh cũng đầy mong đợi liền cười: “Nàng khó có cơ hội về nhà,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT