Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 195: Chương 193

Editor: Lovenoo1510

Kim Trâm đem tiền thưởng giao cho Kim trù nương: “Kim nương tử, hôm qua người làm thịt viên rất ngon, khách rất thích. Đây là đại gia và nãi nãi thưởng cho người.”

Kim trù nương lo lắng nói: “Đây là việc nằm trong phận sự của ta, đại gia và nãi nãi cứ hai ngày ba bữa lại khen thưởng, làm lòng ta thật sự áy náy.”

Kim Trâm cười nói: “Thưởng người là vì người làm việc tốt, người hãy cứ tiếp nhận, khách khí cái gì?”

Kim trù nương ngượng ngùng cười cười, đưa tay ra nhận bạc rồi cảm tạ, Kim Trâm hỏi nàng ta: “Người gần đây còn cùng Chu di nương học dược thiện không?”

“Đã lâu rồi chưa cùng học.” Kể từ sau Cung Nghiên Bích gặp chuyện không may, Chu di nương đã không ở phòng bếp của người hầu nữa, tên đồ đệ là nàng này tự nhiên cũng không được học nữa.”

Kim Trâm cười nói: “Nhà bọn họ trừ Chu di nương ra, còn có ai có trù nghệ tốt hơn không? Đại gia muốn ăn cẩu kỳ nhồi thịt nạc, nói ban đầu là Chu di nương chuyên làm món này. Người qua hỏi một chút, xem có ai biết làm không? Họ đi theo Chu di nương nhiều năm như vậy, không được mười phần thủ nghệ chắc cũng được năm phần.” Rồi đưa một xâu tiền cho Kim trù nương: “Có chút tiền sẽ dễ dàng hơn một chút.”

Kim trù nương nhận tiền: “Có một người là Vương trù nương, vẫn luôn là trợ thủ giúp Chu di nương phối đồ ăn, nghĩ đến chắc bà ta cũng biết cách làm món này, ta thu thập xong phòng bếp sẽ đi tìm bà ta.”

Kim Trâm cùng nàng ta nói mấy câu chuyện phiếm, mới cáo từ rời đi.

Giờ ngọ, Kim trù nương tới trả lời: “Vị Vương trù nương kia quả nhiên biết. Chẳng qua hôm nay bà ta phải làm thức ăn cho Nhị phu nhân, không rảnh, ta đã hẹn với bà ta, chờ buổi chiều bà ta làm xong chuyện bên kia, sẽ tới nơi này của chúng ra làm. Đại gia muốn ăn, sợ rằng phải đợi đến ngày mai.” Người ta chỉ chịu làm, không chịu dạy.

Thủ nghệ vốn toàn là những người có tay nghề sống yên phận, làm sao có thể dễ dàng dạy cho người khác được?

Kim Trâm đã hỏi ý tứ Minh Phỉ, nói: “Cũng được, nếu bà ta làm tốt, nãi nãi sẽ có thưởng.”

Đợi Kim trù nương lui ra, Hoa ma ma nói: “Nãi nãi, từ nay về sau muốn món này đều phải nhờ đến vị Vương đầu bếp này. Chẳng qua là không biết, bà ta và Chu di nương có quan hệ tốt tới chừng nào nữa? Chu di nương làm mấy chuyện kia, trong lòng bà ta có hiểu rõ không đây?”

Minh Phỉ nói: “Như vậy là hết chuyện, lấy cái loại tính tình đó của Chu di nương, chỉ sợ là nhị tiểu thư cũng không biết, huống chi một trù nương trong trù phòng đây?”

Hoa ma ma đưa ra chủ ý: “Có cần phải lấy bổn phận của Vương Thiên bảo cùng bà ta tiếp xúc một chút, thăm dò tình huống trong nhà bà ta rõ ràng một chút không?” Bà nắm một tay, “Giao cho lão nô đi làm, một lần là có thể nắm được điểm yếu của bà ta.”

“Trước biết rõ tình huống của bà ta đã, những thứ khác tạm thời không cần.” Minh Phỉ muốn Kim trù nương đi hỏi món này, chỉ là để dò xét một chút hư thực, cũng không tính tiếp xúc nhiêu cùng vị trù nương kia. Động thủ quá sớm, sẽ bứt dây động rừng.

Quả thật ban đêm Vương trù nương đi tới, làm món Cẩu kỷ nhồi thịt nạc, sau khi được Minh Phỉ thưởng cho bà ta, từ lần đó trở đi, Vương trù nương liền ngửa đầu chờ đại gia sát vách khi nào lại muốn ăn món ăn ngày trước ở trong nhà cũ, chung quy lại cũng không đợi được Kim trù nương tới gọi.

Trong nháy mắt đã đến ngày 21, Cung Viễn Hòa xin nghỉ, cùng Minh Phỉ đi đưa đám người Trần thị, Cung nhị phu nhân cho người đưa tặng một hộp điểm tâm tới, nói là thân thể mình không thoải mái, cũng không đưa tiễn được Trần thị. Minh Phỉ mở bánh ngọt ra nhìn, chỉ là hai ba hình thức, chính là điểm tâm bình thường, nàng nhàn nhạt ném qua một bên, lười mang đi.

Thái gia lần này đi quả thực nhiều, trừ Nhị di nương không thể đi ra, thì Tam di nương vì Minh Nhã có bầu, tháng chín sẽ sinh, bà không yên lòng, nên không chịu đi theo, còn những người khác đều đi theo, bao gồm cả Kiều Hạnh cùng Kim Quế cũng vội vàng đuổi kịp.

Thuyền trà Đặng Quan do ba chiếc thuyền lớn nhỏ không đều nhau tạo thành, đám người Trần thị thuê thuyền ở chính giữa, khá mới, nhìn qua vô cùng vững chắc. Ca ca tẩu tẩu của Trần thị, Trần Oánh và phu nhân Đồng tri cùng mấy nữ quyến quan lại bình thường có giao hảo tốt với Trần thị, xe ngựa ở đầy bến tàu vô cùng náo nhiệt, nhưng không thấy người của Thiệu gia.

Thừa dịp Trần thị cùng mấy phu nhân nói chuyện, Trần Oánh lôi kéo Minh Phỉ nhỏ giọng nói: “Tứ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT