Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 198: Chương 196

Minh Phỉ đi tới An Nhàn đường, thấy Cung nhị phu nhân đang bị ốm ngồi trên ghế ngồi chính giữa nhà, trên tay cầm cây quạt không buồn cử động, nửa điểm tinh thần cũng không có. Bà mặc bộ váy lụa màu xanh kiểu cách, khoác ngoài chiếc áo màu lưu ly, Thiệu đãi nãi nãi ngồi ở bên người bà ta, đang thao thao bất tuyệt nói chuyện với bà ta.

Minh Tư mặc một thân váy áo màu đỏ, trong tay cũng cầm chiếc quạt lụa giống Cung nhị phu nhân, mặt không thay đổi nhìn ngắm mỹ nhân đồ trên chiếc quạt lụa.

Cung Viễn Trật ngồi đối diện với Minh Tư, nét mặt buồn bã bưng ly trà, không biết suy nghĩ bay tới phương nào. Nghe nha hoàn thông truyền nói Minh Phỉ tới, trên vẻ mặt lộ ra ba phần ấm ức, luôn miệng sai người dâng trà cho Minh Phỉ. Cung nhị phu nhân quét ánh mắt nhìn Minh Phỉ, không vui hừ lạnh một tiếng.

Minh Phỉ làm như không thấy gì, vấn an rồi ngồi xuống, sau đó hỏi: “Tứ muội muội, đã lâu không gặp, có khỏe không?”

Minh Tư miễn cường trừng mí mắt, cười nhạt: “Đa tạ tam tỷ tỷ hỏi thăm, ta cũng không tồi. Còn tỷ tỷ thì sao?” Nhìn lướt qua Kim Trâm và Đan Hà đứng sau lưng Minh Phỉ, sắc mặt rất khó coi.

“Ta cũng vậy thôi. Hôm qua, tiễn mẫu thân và ca ca đi Đăng Châu nhưng không thấy muội, ta còn đang suy nghĩ có nên cho người đến hỏi thăm xem thử muội có chuyện gì không, không ngờ hôm nay muội đã tới a.” Minh Phỉ biết vì sao Minh Tư không vui, nàng vừa tiến vào đã thấy Địch Nhi chải đầu theo kiểu phụ nhân đứng phía sau Minh Tư, có lẽ đã trở thành nhà hoàn thông phòng rồi.

Liên tưởng đến kỹ nữ Dương gia kia, nhìn kĩ lại Địch Nhi một chút, mới qua tân hôn khoảng hai tháng, cũng đã đến trình độ này, cho dù khi đó hồ đồ đi cùng Minh Tư đến Thái gia bị mất mặt nhưng Minh Phỉ cũng thấy Thiệu Giác Thiệu ngũ thật sự rất không cho Minh Tư chút mặt mũi nào.

Nhắc tới chuyện hôm qua, Minh Tư khẽ trầm mặt xuống, không có lên tiếng.

Sắc mặt Thiệu đại nãi nãi rất vui mừng nói: “Hôm qua thực sự là vì nàng đột nhiên ngất xỉu, dọa mọi người hốt hoảng, vội vàng đi mời đại phu, lại chẩn ra hỉ mạch, khiến cả nhà đã vội lại càng loạn hơn, vì vậy nên không có đi đưa tiễn người. Tình thế bất đắc dĩ, đột nhiên xảy ra chuyện như vậy có lẽ thân gia cũng sẽ không trách tội.”

“Đương nhiên mẫu thân sẽ không trách tội, đây đều là chuyện ngoài ý muốn.” Trên khuôn mặt của Minh Phỉ là nụ cười vui mừng: “Chúc mừng muội muội, lát nữa ta sẽ sai người tặng quà sang.” Rồi lại giận trách: “Nếu thân thể không tốt, nên nằm nghỉ ngơi, sao còn phải ra cửa làm gì? Cẩn thận kẻo động thai khí.”

Lời này nghe vào tai người Thiệu gia giống như là người Thiệu gia không đau lòng chút nào vậy, Thiệu đại nãi nãi liếc nhìn bụng Minh Phỉ cười nói: “Là vì nàng nghe nói dượng xảy ddlqd ra chuyện, lại lo lắng một mình ta đi không có bạn, nên đi cùng với ta tới. Lại nói, nãi nãi còn thành hôn trước cả ngũ thiếu nãi nãi của chúng ta, sao đến giờ còn không…”

Trên khuôn mặt Minh Tư lộ ra nụ cười từ nội tâm, nhưng bề ngoài thì như xấu hổ nhìn Thiệu đại nãi nãi: “Nương…”

Mặc dù Thiệu đại nãi nãi đang cười nhưng lại cười đến cực kì nhạt. Minh Phỉ cũng cười nhạt: “Không phải ai cũng có vận khí tốt như tứ muội muội đâu.”

Minh Tư đang cười làm nũng nghe vậy sắc mặt đang vui mừng lập tức biến mất không còn sót lại chút gì, quét ánh mắt nhìn Minh Phỉ, cầm chiếc quạt lên phe phẩy mấy cái, nhàn nhạt nói: “Đúng là vận khí của ta thật không tệ.”

Rõ ràng là nói chuyện nhà của mình, thế nhưng họ lại nói cái gì hỉ mạch rồi vận số tốt, Cung nhị phu nhân không nhịn được, hỏi Minh Phỉ: “Chuyện của lão gia, các ngươi nghĩ sao?”

Minh Phỉ nhìn sang Cung Viễn Trật, chỉ thấy trên mặt hắn là vẻ bất đắc dĩ, vội nói: “Thím chớ vội, Viễn Hòa đã đi ra ngoài hỏi thăm tin tức rồi.”

Cung nhị phu nhân đùng đùng nổi giận: “Làm sao không vội được? Xảy ra chuyện lớn như vậy, thế nhưng lại không đến nói cho ta biết một tiếng, nếu không phải cữu mẫu ngươi đến báo, ta còn không biết chút gì!” Vừa nói vừa mạnh mẽ trừng mắt nhìn Cung Viễn Trật.

Thiệu đại nãi nãi uống một ngụm trà, rồi lấy khăn ra lau miệng, làm bộ nói: “Đại nãi nãi, theo lý ta không nên lắm mồm, nhưng chuyện lớn như vậy, các ngươi cũng nên nói cho thím các ngươi một tiếng mới phải, sao lại mặc kệ như vậy, đó cũng là phụ thân ruột thịt của các ngươi mà. Dù trong lòng các ngươi có bao nhiêu oán hận, cũng không nên phát giận vào lúc này. Trưởng bối trong nhà xảy ra chuyện, các ngươi là tiểu bối cũng không thể gặp chuyện tốt, không phải sao? Dưới bóng cây đại thụ thì chỗ nào cũng mát, vì có cậu ở phía ddlqd trên che chở, đường làm quan của đại công tử cũng dễ dàng, thuận lợi hơn nhiều, ngươi nói xem chuyện này có nên trông nom không?”

Bà ta nói một câu thì sắc mặt của Cung nhị phu nhân liền khó coi hơn một phần, hung tợn nhìn chằm chằm Minh Phỉ: “Đừng tưởng rằng đã phân chia sản nghiệp xong thì có thể thanh toán đầy đủ hết rồi, dầu gì đó cũng là cha ruột của hắn, nếu hắn mặc kệ thì cũng bị mang tiếng là bất hiếu!”

Minh Phỉ lẳng lặng nghe các nàng nói xong mới ung dung nói: “Không biết sao Thiệu đại nãi nãi lại biết trong lòng chúng ta có oán hận mà không chịu trông nôm chuyện này vậy?”

Thiệu đại nãi nãi tự đắc cười một tiếng: “Nếu đại gia và đại nãi nãi chịu trông nôm thì tốt rồi!” Rồi quay đầu nhìn về phía Cung nhị phu nhân nói: “Cô nãi nãi, lúc này ngươi đã yên tâm rồi nha, không phải mới vừa rồi ngươi nói với ta là bọn họ không chịu quan tâm đó sao, bây giờ thì nghe thấy rồi chứ? Bọn họ không thể không trông nôm được! Ta đã nói rồi, là người một nhà thì làm sao có thể mặc kệ được chứ?”

Nói ngược nói xuôi, thành người thành quỷ gì cũng là bà ta nói, Cung Viễn Trật nghe vậy không nhịn được liếc mắt nói: “Nương, đại ca và đại tẩu chưa bao giờ nói sẽ mặc kệ chuyện này. Chỉ nói là phải lên kế hoạch cẩn thận thôi.”

Cung nhị phu nhân nhìn Minh Phỉ: “Tốt nhất là các ngươi nên hiểu được lợi hại, ta và đại cữu mẫu ngươi đã thương lượng qua, ông ngoại ngươi không phải cũng là quan Ngự sử sao? Còn có vị kia Thái Phó kia nữa. Đại cữu mẫu đã nói, Hồng tri phủ nhận sẽ giúp việc này, trước hết, tối nay các ngươi đưa cho Hồng tri phủ một vạn lượng bạc, xin hắn giúp chúng ta chứng thực xem thử những chuyện kia là thật hay giả, rồi sau đó viết thư cho ông ngoại và phụ thân ngươi, xin bọn họ giúp một tay.”

Nghe vậy, khóe miệng của Minh Tư cong lên, buồn cười nhìn Minh Phỉ xem thử nàng ta đối phó thế nào. Minh Phỉ ngạc nhiên và cảm động vô cùng nói: “Thì ra là Hồng tri phủ đã nói



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT