Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 20: Chương 20

Edit: Thu Lệ

Không nói đến Minh Phỉ cố nén cười đến khổ cực, mẫu nữ Uông thị chua thành một mảnh, bên này Hoa ma ma cao ngạo chỉ chỉ Thô sử bà tử Ngô gia: "Ngươi, đi tìm lão Thất về đây." Thô sử bà tử thầm nói, Ngô gia viện lớn cỡ bàn tay này, người lại ở phòng bếp ngây ngô, còn cần phải làm sao tìm được? Gào thét một tiếng là được, vì vậy hít một hơi, muốn diễn vai Sư Tử Hống.

Khí mới vừa vận một nửa, chỉ thấy Hoa ma ma không hài lòng nhíu mày: "Ngươi dự định lớn tiếng kêu chứ gì? Ngay trước chủ nhà mà lớn tiếng gào thét như vậy còn ra thể thống gì nữa? Ngươi đi một chuyến đi, tìm hắn đến đây."

Ôi chao, tính khí phô trương của vị Hoa ma ma này có thể còn lớn hơn vị Dư ma ma kia nữa. Thô sử bà tử e ngại khí thế nghiêm nghị cùng đôi mắt tam giác của nàng, không dám nhiều lời, đáp một tiếng, nhanh chân đi tới nhà bếp. Không lâu sau, lão Thất từ trong phòng bếp đi ra, thấy Minh Phỉ, cũng không dám đến gần quá mức, nghiêm chỉnh đúng ở một nơi cách xa khoảng một trượng, quy quy củ củ dập đầu chào hỏi Minh Phỉ.

Minh Phỉ thoải mái nhận, Kiều Đào không đợi nàng phân phó, trước liền lấy tiền đồng khen thưởng lão Thất: "Ngươi cực khổ."

Đợi lão Thất lui ra, Hoa ma ma nhìn về phía Kiều Đào: "Tiểu thư khuê phòng đây?"

Hoa ma ma đứng trước phòng Minh Phỉ, chau mày lại, gương mặt bắt bẻ cùng bất mãn. Uông thị cũng không dám thật sự lui ra mặc kệ, mà là cẩn thận từng li từng tí đi theo sau lưng Hoa ma ma quan sát sắc mặt của nàng, thấy sắc mặc nàng không tốt, vội nói: "Trong nhà của chúng ta nghèo, khiến ngài chê cười."

Hoa ma ma lắc đầu một cái: "Ở nông thôn, vốn dĩ cũng không thể quá quá nghiêm khắc." Sau khi đi theo Minh Phỉ vào trong nhà, chân mày càng thêm nhăn gần như có thể kẹp chết con muỗi. Theo ý nàng, gian phòng này của Minh Phỉ không phù hợp quy tắc của Quan Gia tiểu thư ở một chút nào, phòng ngủ và cuộc sống thường ngày tổng cộng chỉ d/đ;l;q'd có một, không có nơi gặp khách, trang sức cũng rất mộc mạc, rất nhiều gia cụ đều tróc nước sơn, có nhiều chỗ còn đen nhánh, ngay cả bình phong ngăn che cũng không còn một cái, còn không bằng phòng ở của bọn nha đầu Thái phủ. Khi ánh mắt nàng chuyển tới sọt than ở góc tường, ánh mắt càng thêm thẳng thán, môi mím lại thành một khe hẹp.

Nhưng dù sao nàng cũng là người đã lăn lộn nhiều năm trong đại trạch viện, biết than đặt ở trong phòng ngủ chắc chắn là có nguyên nhân. Chỉ là nàng phụng mệnh Trần thị, sức lực vô cùng sung túc, hoàn toàn không sợ Ngô gia, cho nên mặt nàng trầm xuống, chỉ mũi nhọn về phía Kiều Đào: "Kiều Đào! Ngươi hậu hạ Tam Tiểu Thư thế nào vậy? Nhìn nơi d/đ;l;q'd này một chút xem, vì sao những đống than này lại chồng chất ở đây? Lười nhác trốn tránh thành bộ dáng này. Nô tỳ lớn mật xảo quyệt, ngươi là người phu nhân tuyển đi chăm sóc hầu hạ Tam Tiểu Thư, thế nhưng khi nàng còn tấm bé, sơ suất như vậy, đến quỳ dưới mái hiên đi, tự tát 20 cái!"

Minh Phỉ nghe Hoa ma ma chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, trong lòng rất sảng khoái, nghe thấy nàng gọi Kiều Đào đến quỳ dưới mái hiên lạnh lẽo, tự tát 20 cái, vội nói: "Hoa ma ma, chuyện không liên quan đến Kiều Đào tỷ tỷ. Than là do ta bảo tỷ ấy để ở đây."

Hoa ma ma nghi ngờ hỏi: "Tại sao Tiểu thư phải đặt than ở trong phòng? Chẳng lẽ không có phòng chứa than sao? Như vậy rất khó coi, tuy tiểu thư còn nhỏ tuổi, nhưng cũng nên học tập theo Ngô gia nãi nãi thế nào là dọn dẹp phòng. Ngô gia nãi nãi sẽ không đặt than trong phòng đâu. Người cũng đừng trách nô tỳ lắm mồm, chính phu nhân sai nô tỳ tới dạy ngài học điều này."

Lại là một diệu nhân! Minh Phỉ nín cười nói: "Ma ma nói rất đúng, ta sẽ học tập theo thẩm." Chuyển sang thi lễ với Uông thị một cái, nói: "Kính xin thẩm dạy ta, than này nên thả vào đâu?"

Uông thị buồn bã ỉu xìu nói: "Để cho người ta dời đến phòng phía đông đi."

Minh Phỉ nháy mắt mấy cái: "Vậy không tốt đâu, đó là nhà kho, bất cứ lúc nào ta cũng có thể dùng than, nếu như không cẩn thận để con chuột nào đó vào ăn trộm đồ thì phải làm thế nào?" Đồ của nàng cũng coi như không ít, về sau nói không chừng cũng sẽ càng ngày càng nhiều, hiện nay bên cạnh lại có hai người, thế nào cũng phải làm thêm gian phòng mới được.

Chẳng lẽ ngươi còn muốn mình có phòng kho à? Uông thị há miệng, đối mặt chống lại đôi mắt tam giác của Hoa ma ma, chỉ đành phải nói: "Được rồi, vậy thì hãy dời đến phòng phía Tây đi."

Minh Phỉ lại thi lễ một cái: "Đã thêm phiền toái cho thẩm rồi." Nàng còn chưa dứt lời, Hoa ma ma lại nói: "Nãi nãi, không biết nô tỳ được ở nơi nào?"

Uông



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT