Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 201: Chương 199

Editor: Lovenoo1510

Bà ta đang hướng về phía mình tuyên chiến! Trong nháy mắt ánh mắt Cung nhị phu nhân mở to, dưới ánh đèn Chu di nương mặt như hoa da trắng như tuyết, một đôi mắt u ám nhìn mình, khóe miệng chứa vài phần khinh thường, vài phần lạnh lẽo. Dường như giống, Tiết thị năm đó khi lần đàu tiên nhìn thấy mình cũng như vậy, đều như vậy, đều xem thường như vậy.

Mình mới không sợ nàng ta! Cung Nhị phu nhân chỉ cảm thấy một âm thanh ong ong vang lên trong đầu, một cơn lửa giận từ lồng ngực đột nhiên vọt lên, bức thẳng lên cổ của bà ta, làm bà ta kìm nén đến nỗi nổi gân xanh, chỉ muốn hung hăng đánh Chu di nương đang ở trên đất một trận mới có thể dừng lại cơn tức này.

Bà ta thở hồng hộc, nhìn trái nhìn phải, không thấy thứ gì tiện tay, ánh mắt rơi vào chiếc đèn lồng trong tay nha hoàn đứng bên cạnh, chuôi đèn lồng làm bằng trúc la hán, nhìn có vẻ rất chắc chắn, khi quất lên trên người Chu di nương chắc sẽ rất thoải mái. Bà ta đoạt lấy, không đầu không đuôi đập về phía người Chu di nương.

Chuôi đèn lồng rơi trên đầu Chu di nương, đèn lồng theo động tác kịch liệt của bà ta lên xuống bay lượn, điên đảo, một tiếng rầm nhỏ, đèn lồng bốc lên, bà ta làm như không nhìn thấy, cũng không dừng tay, rốt cuộc, ngọn lửa cháy trên y phục của Chu di nương.

“A…… phu nhân tha mạng! Nhị công tử cứu mạng!” Chu di nương cố gắng che chở khuôn mặt, kinh hoảng kêu lên luống cuống, lăn lộn khắp nơi, cố gắng dập lửa trên người.

Cung nhị phu nhân vừa lòng nhìn bà ta kêu la lăn lội thảm thiết, cười lạnh: “Ngươi cái loại người ti tiện làm hư chuyện của ta! Cái loại vong ân phụ nghĩa!”

Nha hoàn bên cạnh kịp thời phản ứng, kêu lên: “Có ai không, di nương bốc cháy rồi!” Một nha hoàn vừa vặn cầm một chậu nước từ bên cạnh qua, nhanh tay lẹ mắt dội lên, dập tắt lửa.

Sắc mặt Cung Viễn Trật tái xanh mặt nghe bọn nha hoàn kể lại tình hình: “Chu di nương lo lắng cho lão gia, đi cầu phu nhân, nói để cho bà giúp đỡ đưa ra chút chủ ý, phu nhân bảo bà ấy biến đi, bà ấy không chịu, phu nhân dùng chuôi đèn lồng đánh bà ấy, ai biết lại cháy người.”

Cung Viễn Trật trầm mặt một hồi lâu, thở dài, tự đi thăm Chu di nương, dập lửa kịp thời, Chu di nương chỉ bị thương một chút, thấy hắn đi vào, liền yên lặng rơi lệ.

Cung Viễn Trật nói: “Di nương chịu khổ rồi.”

Chu di nương nghẹn ngào, Cung Nghiên Bích và Cung Viễn Khoa không nói câu nào.

Không khí trong phòng thật sự lúng túng, Cung Viễn Trật bất đắc dĩ, đứng lên nói: “Sau này Di nương yên tĩnh ở đây thôi, không cần phải đi ra ngoài. Có gì cần, gọi người nói một tiếng, ta sẽ sai người đưa tới.” Lại dặn dò Cung Nghiên Bích: “Nhị tỷ tỷ, vẫn là làm phiền ngươi vất vả chăm sóc di nương một chút.”

Cung Nghiên Bích lạnh lùng hừ một tiếng, không nói gì.

Cung Viễn Trật lúng túng rời đi.

Cung Nghiên Bích kéo y phục của Chu di nương xem vết thương, rơi lệ nói: “Di nương, làm sao người lại không chịu bôi thuốc chữa bỏng? Đau nhiều lắm sao.”

Chu di nương lại cười nói: “Đây coi là cái gì, cũng không phải là bị ở trên mặt. Chuyện như vậy chúng ta không giúp được gì, nếu không hỏi tới, lại có vẻ không quan tâm tới lão gia. Không bằng kích cho ác phụ động thủ, ta vừa đúng lúc sẽ không tránh được. Đợi đến sau này khi lão gia trở lại, chính là cả con ruột cùa bà ta cũng sẽ không nói giúp bà ta, ta sẽ nhìn xem bà ta khóc thế nào.” Giữ lại vết sẹo này, không phải là chứng cứ bà vì Cung Trung mà chịu khổ sao? Đương nhiên là muốn giữ lại.

Cung nhị phu nhân bị Cung Viễn Trật giận đùng đùng sai người khóa lại ở trong nội viện An Nhàn đường, không cho bà ta tùy tiện đi ra, bà ta lại một lòng lo lắng việc bên ngoài, chỉ cảm thấy sống một ngày bằng một năm, thật sự gian nan. Mỗi khi không chịu nổi dày vò, sẽ réo người gọi Cung Viễn Trật qua hỏi thăm tin tức, Cung Viễn Trật cũng chỉ tóm tắt vài câu đơn giản: “Đại ca đã viết thư, đang chờ tin tức…….” Hoặc là “Đại ca nói không có việc gì lớn, ngươi yên tâm là được.”

Mồm đều luôn luôn nhắc đến đại ca nói, làm bà hết sức thất vọng với Cung Viễn Trật, chẳng lẽ hắn không biết, Cung Viễn Hòa rất thù hận bọn họ sao? Làm sao có thể chân tâm thật ý giúp bọn họ? Chắc chắn Cung Viễn Hòa còn ước Cung Trung chết để cả đời không về đây được. Vì vậy bà mới bị thêm một bệnh trạng, đó là mất ngủ về đêm, khó đi vào giấc ngủ, còn gặp ác mộng, tỉnh lại mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng, dù trong ngoài nhà đốt mười mấy cái đèn, thì bà ta vẫn sợ. Cung Viễn Trật và Cung Tịnh Kỳ cũng chỉ là đến xem một chút, dặn dò bà uống thuốc, rồi xoay người rời đi. Thật sự làm lòng người nguội lạnh.

Giữa trưa hôm đó, bà khó khăn nghiêng người ngủ thiếp đi trên giường, chợt nghe được bên tai có người nhỏ giọng nói: “Phu nhân, phu nhân, ngài hãy tỉnh…………”

Bà ta đang muốn phát giận, nha hoàn sợ đến giọng nói cũng run rẩy: “Biểu thiếu gia tới thăm ngài.”

“Biểu thiếu gia nào?” Cung nhị phu nhân nhanh chóng mở mắt, trở mình một cái ngồi dậy. Nghe được là



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT