Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 202: Chương 200

Editor: Trịnh Phương.

Chu Thanh cười nói: "Hôm qua, mấy thiếu phu nhân của Thiệu gia mang theo gia nhân Thiệu gia tới đánh Ngũ tiểu thư Dương Gia Hạng xinh đẹp kia, đập sạch phòng ở của nàng ta, mang tất cả thứ đáng giá đi."

"Mấy vị thiếu phu nhân của Thiệu gia?" Minh Phỉ có chút ngạc nhiên. Mấy tức phụ của Thiệu gia thật đoàn kết, lại nguyện ý hành hung hồ ly tinh vì nhau.

Chu Thanh nói: "Đúng vậy. Minh Tư để lộ mặt, không vào nhà, vẫn luôn ngồi ở trong xe ngựa. Có lẽ là nàng vẫn bận tâm tới thân phận và mặt mũi, không muốn bị người khác lấy lý do để cười nhạo."

Trần Oánh lột vỏ một quả bồ đào, nói: "Người trong nhà nàng cũng không có ý tốt gì nhỉ? Ở đâu lại có chuyện kéo phụ nữ có thai đi làm loại chuyện như vậy, cũng không sợ gặp chuyện không may? Dù có thật sự muốn giúp đỡ, cũng không nên như vậy đi? Chắc hẳn sau đó Thiệu gia nhất định sẽ không buông tha cho Minh Tư."

Chu Thanh xem thường: "Hắn không thích thì sao? Phụ nữ có thai lớn nhất. Nếu Minh Tư không có chỗ dựa, sao lại dám đi tìm người ta mà xúi quẩy?"

Trần Oánh nói: "Mà nếu ta là nàng, nhất định sẽ không khinh suất [tùy tiện] như thế, sơ ý một chút, thua thiệt còn không phải là mình. Ngược lại còn tạo chuyện cười cho người khác."

Có thể là Minh Tư đã sớm biết chuyện Dương Gia Hạng. Ngày ấy, nàng ta té xỉu cũng không biết là thân thể suy yếu thật không, đi ra ngoài theo đại phu nhân Thiệu gia, cũng không thấy Thiệu đại phu nhân chịu chăm sóc nàng ta chút nào. Lựa chọn mang thai rồi mới xuống tay, cũng không có gì đáng trách, nhưng nàng quyết định dùng cách này, chọn lúc cái thai còn chưa ổn định đã động thủ, không khỏi quá nóng vội. Minh Phỉ chuyển chủ đề câu chuyện đi chỗ khác, hỏi Chu Thanh: "Ngươi quên thuộc với Hồng phu nhân, có biết nàng thích ăn những thứ gì không? Chúng ta tới làm thực đơn một chút đi?"

Sự chú ý của Chu Thanh cùng Trần Oánh lập tức trở lại với chính sự, liều lĩnh mạo hiểm bày mưu tính kế với Minh Phỉ.

Tiễn Chu Thanh cùng Trần Oánh đi, đã là giữa trưa. Minh Phỉ cho rằng Cung Viễn Hòa sẽ trở về nhà, liền tới phòng bếp nhỏ, phân phó Hoa ma ma làm đĩa tôm tươi xào rau hẹ cho Cung Viễn Hòa. Mới vừa bóc vỏ tôm xong, chỉ thấy Bạch Lộ chạy vào nói: "Phu nhân, lão gia mua một con cá chép sông! Ánh vàng lấp lánh."

Cung Viễn Hòa lại mua thức ăn? Minh Phỉ rửa tay, cũng không cởi tạp dề đã đi ra ngoài theo Bạch Lộ. Mới được không bao xa, đã thấy Cung Viễn Hòa mặc áo bào Mặc Lan màu trắng tinh đi tới đây cùng Tẩy Tụy, trong tay Tẩy Tụy còn cầm một cái dây cỏ xâu một con cá chép lớn màu vàng kim. Trên mặt hai người đều mang nét cười.

Cung Viễn Hòa cười nói: "Trên đường về gặp phải người bán cá, nói là mới đánh lên, nhìn không tệ, nhớ rằng nàng thích ăn, liền mua. Tối nay mang hấp đi?"

Bạch Lộ thấy thú vị: "Phu nhân còn đang làm tôm cho lão gia đây, lão gia lại mua cá cho phu nhân."

Ánh mắt Cung Viễn Hòa rơi vào tạp dề trên người Minh Phỉ, nhìn nàng dịu dàng hé miệng cười, nhận lấy cá trong tay Tẩy Tụy, bĩu bĩu môi: "Đi làm việc của các ngươi."

Bạch Lộ cùng Tẩy Tụy liếc mắt nhìn nhau, cười cười, không nói lời nào liền rời đi.

Minh Phỉ đưa tay ấn cá trong tay hắn, oán trách nó: "Sao phải bảo bọn họ đi? Không ai xử lí cá, ta sẽ phải gọi người đến làm."

Cung Viễn Hòa cầm lấy tay nàng, vai kề vai đi vào trong phòng bếp với nàng: "Sao phải cần người khác tới làm? Ta mua cho nàng ăn, ta làm không phải tốt hơn sao?"

"Chàng?" Minh Phỉ quan sát hắn mấy lần, cười lên: "Chàng đang đùa giỡn ta à."

Cung Viễn Hòa buông tay nàng ra, làm bộ quơ quơ quả đấm ở trước mặt nàng: "Dám coi thường phu quân của nàng? Muốn ăn đòn phải không?"

Một đôi mắt xinh đẹp của hắn nhìn qua trắng đen rõ ràng, ánh mắt ôn nhu, trong miệng lại hung tợn nói lời uy hiếp, nhưng khóe miệng lại cuốn lên một độ cong khả ái nhất. Hai mắt Minh Phỉ nhìn chằm chằm hắn, để sát mặt lại, trơ mặt ra cười: "Ta liền xem thường, chàng làm gì ta nào? Chàng đánh ta à?"

Cung



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT