Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 205: Chương 203

Cung Tịnh Kỳ đẩy Thiệu ngũ ra, vẻ mặt không khỏi chán ghét nhìn hắn: “Chuyện này không dạy dỗ là không được, nếu không thì ngày sau sẽ gieo họa!” Nói rồi nhìn cũng không nhìn sắc mặt của Cung nhị phu nhân, cũng không quản Cung Viễn Qúy hét chói tai khóc lóc, xách lỗ tai kéo hắn vào phòng nàng để nàng tự tay dạy dỗ.

Thiệu ngũ thấy vậy cũng không giận, chỉ nhìn Cung nhị phu nhân nói: “Cô mẫu, ngài thấy đấy, ta xem đại phòng này là nổi lên sát tâm rồi. Nếu ngài trông cậy vào hắn để cứu biểu đệ ra ngoài thì chính là hại biểu đệ đấy.”

Cung nhị phu nhân khẩn trương hỏi: “Vậy ngươi nói nên làm cái gì bây giờ?”

Thiệu ngũ nói: “Tứ biểu đệ còn quá nhỏ, mà cô mẫu và biểu muội cũng chỉ là nữ nhân, không có ra vào đại lao phủ nha không tiện, nếu ngài tin ta thì để ta thay ngài đi chuẩn bị mọi thứ.”

“Ta không tin ngươi thì có có thể tin tưởng người nào nữa?” Cung nhị phu nhân gật đầu liên tục, che mặt khóc rống lên: “Sao ta lại xui xẻo như vậy chứ?” Cái gọi là họa thì nhiều mà phúc thì chả có bao nhiêu, lúc thuận lợi thì người đến hỏi thăm không biết bao nhiêu mà kể, giờ có chuyện thì đến miếng nước uống cũng không có.

Ánh mắt Thiệu ngũ lóe lên, nhìn chằm chằm bộ bình phong Hoàng Hoa Lê Mộc Bách Bảo khảm ngọc trai ở phía sau bà ta, còn nhìn thấy trên cái kệ tủ có đặt nguyên một khối ngọc phỉ thúy mã não làm trang trí cực kì tinh xảo.

Cung Viễn Hòa trở về nhà, sau khi bồi Minh Phỉ ăn cơm thì vội vã đi cho chó ăn, rồi gọi Tiết Minh Qúy đi thư phòng nói chuyện thật lâu. Đợi đến khi trở lại phòng thì Minh Phỉ đã rửa mặt xong, nằm lệch lên gối tay cầm một cuốn tiểu thuyết xem rất chăm chú, thấy hắn đi vào, nhẹ nhàng ngáp một cái hỏi: “Có mệt không?”

Cung Viễn Hòa nằm xuống bên cạnh nàng: “Khó tránh khỏi có chút mệt mỏi.” Thấy Minh Phỉ mở miệng muốn hỏi chuyện thì hắn đã vội vàng nói ra: “Thi thể không có ngoại thương gì, ta đã khám nghiệm tử thi rồi. Xảy ra chuyện này, buổi tiệc thưởng hoa quế không thể diễn ra như dự kiến được nữa, nếu mời người tới cũng chỉ làm cho họ cảm thấy ngột ngạt thôi.” Nếu vẫn tiếp tục mở tiệc ddlqd thưởng hoa quế thì lấy tính tình của Cung nhị phu nhân lúc này, tất nhiên sẽ đi tới quậy cho thật lớn, đến lúc đó ngay trước mặt khách, bọn họ cũng không tiện làm quá mức, mà nếu giữ bà ta ở lại, cũng làm cho người ta buồn nôn thôi.

Cung Viễn Trật bị nhốt trong ngục, bởi vì Hồng tri phủ muốn dựa vào hắn để kiếm bạc từ nhị phòng, trên mặt cũng vì để ý đến Cung Viễn Hòa, chỉ kéo dài mà chưa có phán quyết gì, vì vậy dù hắn bị bắt giam nhưng cũng không có ai hành hạ hắn. Nhưng từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng phải chịu khổ như thế này, hàng đêm phải chịu đựng nghe tiếng những tù nhân khác gào khóc thảm thiết, vừa sợ vừa bị hù dọa, sợ từ chuột đến gián, đến cả con bọ chó hắn cũng sợ, nên thân thể nhanh chóng suy sụp, gầy gò vô cùng.

Cung nhị phu nhân được sự giúp đỡ của Thiệu ngũ, mấy lần đi vào nhà giam thăm hắn, nhìn thấy hắn vừa gầy vừa ốm, dáng vẻ hoảng sợ vô thần thì khóc ngất mấy lần, trở về thì ngã bệnh. Thiệu ngũ ở bên cạnh biểu hiện bộ dáng của đứa cháu hiếu thuận, chỉ cần rỗi rãi một chút là chạy sang nhà, theo bà ta nói chuyện giải buồn, khuyên nhủ bà ăn cơm, thỉnh thoảng nói với bà một chút tin tức mới nhất về Cung Trung Tố. Khi nghe miệng hắn nói, vị tiểu cữu tử của Hồng tri phủ kia nhất định có tay mắt thông thiên, nếu đưa bạc cho hắn thì nhanh nhất khoảng đầu tháng sau Cung Trung Tố sẽ về nhà.

Nghe thế, Cung nhị phu nhân dấy lên mấy phần hi vọng, có thể tưởng tượng Cung Viễn Trật phải ở trong nhà giam chịu khổ thì tim gan bà đều đau hết cả lên, ban đêm càng thêm ngủ không ngon giấc.

Cung Tịnh Kỳ vừa phải chăm sóc Cung nhị phu nhân vừa phải chăm sóc Cung Viễn Trật, bản thân còn phải quản gia, còn bỏ thời gian quản giáo Cung Viễn Qúy, nên cực kì mệt mỏi, bộ dáng cũng gầy đi không ít. Nhưng đây chưa phải là chuyện đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là đột nhiên nàng phát hiện, bạc ở phòng thu chi bị lấy ra hết sạch!

Nàng kinh hoảng luống cuống đi hỏi Cung nhị phu nhân, Cung nhị phu nhân mệt mỏi xoa xoa trán nói: “Đã cầm đi lo chuyện cho phụ thân và đệ đệ ngươi rồi.”

Cung Tịnh Kỳ hoảng hốt luống cuống lên: “Sao lại chi nhiều bạc như vậy?”

Cung nhị phu nhân liếc nàng một cái: “Nếu không thì phải làm thế nào? Phụ thân và đệ đệ ngươi quan trọng hay bạc quan trọng?” Những số bạc này, ngoại trừ chính tay bà trực tiếp đưa tiền cho vị sư gia kia ra, thì còn lại đều do Thiệu ngũ đưa đi, có lúc mấy ngàn, có lúc mấy trăm. Từ sau khi phân chia tài sản cho Cung Viễn Hòa xong, vốn bạc cũng không còn lại bao nhiêu, vì chuyện này nữa thì không còn cũng là chuyện bình thường.

Cung Tịnh Kỳ liếc mặt: “Nhưng là, nhưng là sau này chúng ta phải sống làm sao đây? Chỉ một thời gian ngắn nữa là đến lễ trung thu, còn phải làm y phục mặc mùa đông, phải làm thế nào chứ?” Chẳng lẽ muốn bán hết sản nghiệp? Hoặc là phải bán đồ cưới của nàng?

Cung nhị phu nhân thấy nàng hoảng sợ, ngoắt ma ma tới đỡ bà ta phẩy tay đuổi ra ngoài, sau đó ngang nhiên nói: “Con đừng sợ, trước hết ta chi hết số bạc này rồi tránh cho sau này cái tiện nhân kia tranh giành với chúng ta. Ở chỗ này ta còn một ddlqd chút ít bạc, trước hết, con dùng một ngàn lượng con có tiêu xài tiết kiệm một chút, chờ đến vụ mùa thu hoạch thì sẽ có bạc lại thôi.”

Cung Tịnh Kỳ lấy lại bình tĩnh hỏi: “Bạc ở nơi nào?”

Cung nhị phu nhân nhìn thấy dáng vẻ gầy gò của nàng, nghĩ thầm mình thật có lỗi với nàng quá, sau này cũng không biết sẽ gả đến nhà thế nào, huống chi mặc dù nàng đối với mình không hiếu thuận khéo léo như trước, nhưng vẫn tận tâm tận lực chăm sóc mình khi mang bệnh, trong khoảng thời gian này, chuyện trong nhà tất cả đều nhờ nàng cả, để cho nàng vui mừng lên một chút cũng tốt.

Vì vậy giọng nói cũng mềm xuống: “Con đi tới sau trướng, bên cột giường phía bên trái, đúng rồi… chính là chỗ đó, con sờ sẽ thấy một khối mộc bản thì lấy ra…”

Trong lòng bà cảm thấy vui vẻ chờ Cung Tịnh Kỳ reo lên vui mừng, ai ngờ Cung


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT