Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 206: Chương 204

Edit: Trần&Thu%Lệ*

Hơn nửa năm này khí hậu rất tốt, mưa thuận gió hòa, bận rộn thu hoạch vụ thu với tốc độ nhanh nhất, Minh Phỉ lấy lúa ra làm hiệp định bán tất cả cho Phương Thất, kiếm được một khoản. Mắt thấy mười lăm tháng tám sắp đến, liền khẩn trương chuẩn bị nghỉ lễ, hấp bánh Trung thu, chuẩn bị đầy đủ quà tặng, lên danh sách, tặng cho quan trên của Cung Viễn Hòa, đồng liêu, thuộc hạ, chỗ Tam di nương, tộc Thái gia, thân quyến, cửa hàng và trong nhà đại quản sự thôn trang. Ngay cả nhà hạ nhận cũng được bánh Trung thu, các loại vật phẩm và tiền thưởng, phát sớm vài ngày để mọi người chuẩn bị ăn tết.

Nàng bận rộn chuyện ăn tết, bên chỗ Cung Viễn Hòa cũng bận tối mày tối mặt, chỉ vì sắc chỉ xây dựng bảo quan lập tức phải bàn giao sử dụng, thời khắc mấu chốt lại xảy ra sự cố tường rào bị bò húc ngã, mà đoàn người triều đình phái tới nghiệm thu mang theo ngự bút do Hoàng đến khâm ban thưởng cũng đến vào tết trung thu. Cho nên cả Thủy thành phủ nha đều huy động, không có một người nào được ở không.

Thời tiết quang đãng rực rỡ vẫn duy trì đến mùng mười tháng tám, sau đó vẫn cứ mưa phùn rả rích. Một khi mưa là không có điểm dừng, khí hậu cũng lạnh dần, một bầy chó suốt ngày bị giam trong phòng không thể ra cửa nên vô cùng phiền não, con chó nào hơi lớn một tý là bắt chước lang hào, Minh Phỉ bất đắc dĩ, chỉ có thể chọn hôm nào mưa nhỏ một chút thì thả chúng nó ra vườn nhảy lên mấy vòng.

Ngày mười bốn, buổi trưa trời quang mây tạnh được chốc lát, Minh Phỉ không dám ngủ trưa, nắm chặt thời gian dẫn theo Truy Phong và Hỉ Phúc đi bộ trong vườn, trên người mới ra một tầng mồ hôi mỏng, đã nghe thấy bên cạnh truyền đến một trận la hét ầm ĩ xen lẫn tiếng khóc.

Nàng lẳng lặng đứng bên chân tường nghe một hồi lâu, chỉ nghe tiếng nữ nhân khóc lóc cầu xin không nên để cho mình đi gì đó. Lại nghe có người nói đã thua rồi làm gì cần phải nuôi nhiều người như vậy? Dĩ nhiên là nên bán đều phải bán. Nghe ý đó, có nghĩa là sát vách muốn bán người.

Trong lúc bừng tỉnh, lại xuất hiện mưa phùn, đợi Minh Phỉ trở lại chính phòng, Hoa ma ma đã tới nói nhỏ vào tai: "Nãi nãi, sát vách nói không có tiền, một hơi bán hơn hai mươi người. Lúc trước có mấy người quỳ khóc trước cửa, xin nãi nĩa mở lòng từ bi, để bọn họ lại đấy."

Kim Trâm cười lạnh: "Bọn họ lại tới ép đại gia và nãi nãi. Nếu như thật sự muốn bán người, vì sao lại có cơ hội chạy đến cửa chúng ta khóc lóc?"

Minh Phỉ nhàn nhạt nói: "Sợ cái gì? Nhà ai không bán nô tỳ chứ? Mua vào bán ra là chuyện bình thường, cũng không phải nhị tiểu thư hay Tam Tiểu Thư tới cửa quỳ khóc cầu xin, để ý đến bọn họ làm gì? Đóng cửa chặt lại là được. Nếu thật sự ầm ĩ tệ quá hãy để cho Tiết quản gia đi qua sát vách tìm Tam Tiểu Thư, bảo nàng dạy dỗ hạ nhân đừng không có quy củ như vậy." Tưởng làm như vậy thì bọn họ sẽ tới giúp một tay? Quả thật là chuyện cười!

Hoa ma ma đã nới với Tiết Minh Quý rồi, Tiết Minh Quý phái người qua nhắn lại ý tứ của Minh Phỉ, quả nhiên người quỳ khóc cầu xin ở cửa không còn nữa.

Ban đêm, có người báo lại: "Thật sự bán người, mới vừa rồi người môi giới đều dẫn tất cả đi. Có một số nhà chia lìa, khóc đến giống như cái gì vậy."

Liên tưởng đến nữ nhi chia cách của mình, Hoa ma ma hơi xúc động: "Đã sắp đến tết rồi, đâ phần người ta muốn bán người cũng sẽ để cho bọn họ ăn tết xong mới đi, Phương Hiển nhân từ. Vậy mà hôm nay không đợi qua tết đã vội bán người, vậy là bị ép đến thê thảm lắm sao?"

Hơn hai mươi người, ở lâu một ngày chính là một khoản chi tiêu không nhỏ. Trải qua mấy ngày nay, nhị phòng tiền bạc rơi rớt như nước chảy, cho dù đã thu hoạch vụ thu rồi nhưng vẫn không đủ xì, có thể không bán người sao? Minh Phỉ nhướng mày lên, "Đi mời Tiết tổng quản."

Người gặp chuyện tốt tinh thần thoải mái, so với lúc mới tới thì Tiết Minh Quý đã mập hơn một vòng, người cũng trắng trẻo hơn rất nhiều, cười híp mắt chào hỏi Minh Phỉ: "Không biết nãi nãi có gì phân phó?"

Minh Phỉ mời hắn ngồi xuống, còn gọi là Kim Trâm rót trà cho hắn rồi mới hỏi: "Hình như thôn trang của chúng ta vẫn còn thiếu người?"

Tiết Minh Quý cười cười, nói: "Qủa thật là thiếu người."

Minh Phỉ nói: "Theo Tiết tổng quản, mấy



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT