Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 208: Chương 206

Giờ tý, Cung Viễn Hòa giẫm bùn trên đất, mệt mỏi đi vào cửa nhà, một gã sai vặt sớm được Minh Phỉ dặn dò, ngồi ở cổng trong chờ đợi, nghe tiếng động liền nhảy ra đưa đèn lồng cho Tẩy Tụy, còn mình như một làn khói chạy đi vào trong báo tin.

Đợi đến khi Cung Viễn Hòa đi tới cửa chính viện thì Minh Phỉ đã đứng ở cửa tươi cười đứng chờ. Cung Viễn Hòa nhìn dưới ánh đèn lồng đỏ lớn, Minh Phỉ mặc thu y (quần áo mùa thu) hoa văn hình mây màu vàng nhạt mới tinh, phối với váy dài nhiều nếp gấp màu phấn hồng, tóc đen vấn cao, khuyên tai hình minh nguyệt, đang nhìn mình cười thản nhiên, toàn thân mệt mỏi lập tức tản đi hơn một nữa. Hắn bước nhanh tiến lên, giận trách: "Tại sao lúc này rồi mà còn chưa ngủ? Trước đó không phải ta sai người trở lại nói với nàng, để cho nàng ngủ trước không cần chờ ta sao?"

"Đã nói cùng nhau ăn cơm." Minh Phỉ lôi kéo tay của hắn, khoa trương xoa mấy cái ở trên cánh tay của hắn, mỉm cười hỏi hắn, "Có lạnh hay không? Có mệt hay không? Có đói bụng không?"

Cung Viễn Hòa cười lắc đầu: "Vừa lạnh vừa đói vừa mệt." Mới vào phòng, một mùi thơm xen lẫn trong không khí ấm áp trong nháy mắt bao quanh hắn, hắn híp mắt nhìn gian phòng ấm áp được ánh nến chiếu lên sáng ngời, thoải mái khẽ thở dài một hơi: "Vẫn là trong nhà tốt."

Minh Phỉ đưa qua một ly trà gừng cho hắn: "Uống đi."

Hắn thấp giọng nói thầm: "Ta cũng không phải là giấy dán, gió vừa thổi thì đã gục." Trong mắt lại tràn đầy vui vẻ, rất sảng khoái uống sạch sẽ.

Ăn cơm xong, Cung Viễn Hòa mệt mỏi nằm ở trên giường động cũng không muốn động: "Hồng đại nhân của chúng ta, không nỡ bỏ bạc tu sửa đê đập, thực hiện sắc chỉ một cách nghiêm ngặt, lại hận không được tân trang tất cả trong trạm dịch, thay đồ tốt nhất. Một chiêu này của ông ta, trước kia nhất định là lần nào cũng đúng, nhưng lần này, nhất định ông ta sẽ gặp xui xẻo."

Minh Phỉ ngồi ở một bên nghe hắn nói thao thao bất tuyệt, thỉnh thoảng"Ừ" một tiếng, tỏ ý mình đang nghe. Cung Viễn Hòa thoải mái lật người, kéo nàng xuống nhét vào trong khuỷu tay của hắn: "Đáng ghét, ngày mai ta còn phải đến sớm, quan viên lớn nhỏ khắp thành đều phải ra khỏi thành hai mươi dặm đón người."

"Không phải đi bến tàu à?"

"Mực nước trong sông đã tăng, nơi này của chúng ta đổ mưa nhỏ, vậy mà thượng du lại hân hoan liên tiếp đổ ba trận mưa to. Hai ngày trước người trong kinh rời châu đón xe, đổi đi đường bộ."

"Có thể vỡ đê hay không?" Từ lúc Minh phỉ tới phủ Thủy Thành tới nay, cũng chưa từng nghe nói qua chuyện đê đập bị vỡ, nhưng nghe lời Cung Viễn Hòa mấy ngày trước đây nói với nàng cùng với đến xem, hình như năm nay có chút phiền phức.

Thật lâu không thấy Cung Viễn Hòa lên tiếng, nàng thò người ra nhìn xem, người đã ngủ mất rổi. Nàng nhẹ nhàng sờ sờ mặt của hắn, tinh khiết như ngọc, ấm áp mượt mà, nhìn xem vừa dưỡng mắt vừa dưỡng tâm, nàng khẽ mỉm cười, giúp hắn vén góc chăn, thò người ra thổi tắt đèn.

Sáng ngày hôm sau Minh Phỉ tỉnh lại, Cung Viễn Hòa đã không ở bên người, đã sớm đi nha môn. Nàng nhìn mưa thu liên miên không ngừng ngoài cửa sổ, không khỏi nhíu mày, loại thời tiết này đi thăm Nhị Di Nương, cũng không biết đường có khó đi không.

Kim Trâm thấy sắc mặt nàng không tốt, vội nói: "Nãi nãi, đại gia trước khi đi có nói, nếu muốn đi thôn trang thăm di nương, nhớ để cho Hoa ma ma, nhà Vương Thiên Bảo và Tiết tổng quản đi theo."

Minh Phỉ đáp lại, đổi cái áo đơn màu ngọc phấn, phối với cái váy màu xanh, chỉ đeo một cây trâm cài khảm trân châu, phối cùng khuyên tai, không chút phấn son, gọi Hoa ma ma đi vào: "Ma ma chuẩn bị năm mươi lượng đi cùng với ta, lại đi mời Tiết tổng quản đến chờ."

Hoa ma ma nhìn sắc trời một chút, thở dài: "Thời tiết quái quỷ này."

Trong chốc lát, xe ngựa chuẩn bị tốt, Minh Phỉ dẫn theo Hoa ma ma, nhà Vương Thiên Bảo, Kim Trâm lên xe, Tiết Minh Quý thì dẫn hai gia đinh cường tráng mặc áo tơi ngồi ở một xe khác đi theo phía sau. Đến Thái gia, Tam di nương đã sớm đứng chờ. Minh Phỉ nhìn trang phục của bà ấy, đồng dạng cũng là áo trắng tất trắng, hai người hiểu ý cười một tiếng, rồi lập tức thu nụ cười lại.

Minh Phỉ vẫn là lần đầu tiên đi trang tử này của Thái gia, cách thành thật ra thì cũng không xa, cũng chỉ chừng hai mươi dặm, đường cũng vừa rộng vừa bằng phẳng, cho dù là thời tiết như vậy, cũng không tính là khó đi.

Tam di nương thấp giọng giải thích cho Minh Phỉ nghe: "Cái Trang Tử này xây dựng không tồi, sở dĩ lúc trước lão gia tán thành ý kiến của phu nhân, để cho bọn họ tới nơi này dưỡng bệnh, cũng bởi vì nơi này cách thành gần, đường đi dễ dàng, gặp chuyện cũng có thể kịp thời đến chăm sóc, cuộc sống lại không đến nỗi quá khổ. Tiếc rằng, người này hả, không thuận theo."

Thật ra thì ban đầu Thái Quốc Đống đối với


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT