Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 21: Chương 21

Editor: Lovenoo1510

Minh Phỉ lơ đễnh nói: “Đưa cho người ta rồi. Không phải người ta đã cứu Hôi Hôi sao? Khi đó cũng không biết Hoa ma ma đến, ta nghĩ về sau Hôi Hôi không thể đi theo chúng ta được nữa, ta không đảm bảo được cho nó, nên khẩn cầu người nọ mang nó về nuôi. Người nọ không chịu giúp ta, muốn bạc của ta, trên người ta trừ cái vòng bạc đập đến biến hình ra, làm gì còn bạc, cho nên đã đưa đôi bông tai cho hắn.”

Kiều Đào nghiêm túc nhìn nàng một lát, nói: “Nhưng ngoài hoa tai ra, hình như còn bị thương. Ngài không phải sợ, đã có Hoa ma ma và lão Thất ở đây, nhất định có thể lấy lại công đạo cho ngài. Lại nói, đôi bông tai này là do phu nhân cho, lại là đồ trang sức của nữ nhi, rơi vào trong tay người ngoài đối với khêu dự của ngài không tốt, phải lấy trở về mới được.”

Nàng bây giờ mới bao nhiêu tuổi chứ, một con nhóc còn chưa trổ mã đã phải chú ý tới danh tiết rồi sao? Đầu Minh Phỉ đau một hồi, thầm mắng Thanh Hư ngang bướng kiêu ngạo không đúng này nọ, thấy tiền mắt sáng lên. Không thiếu được phải ứng đối với Kiều Đào nàng nói: “Không cần gấp gáp, trong lòng ta đã có tính toán. Chuyện này không cần lộ ra gây phiền toái, ta nghĩ biện pháp lấy trở về là được.”

Kiều Đào thấy nàng không chịu nói nhiều, mặc dù cảm thấy kỳ quái nhưng cũng không hỏi nữa. Lần đó quá hỗn loạn, nhưng Minh Phỉ biết, loại chuyện như vậy nếu phát sinh một lần nữa, thì chỉ sợ Kiều Đào sẽ không chịu giúp nàng che giấu.

Đảo mắt đã đến ngày hai hai hôm đó, lễ nạp thái, trời mấy ngày u ám bỗng sáng lại, ánh mặt trời rực rỡ, trong tiểu viện Ngô gia đầy tiếng nói tiếng cười. Hoa ma ma sớm đã đem một đôi bông tai bằng ngọc thạch không kém lắm và vòng trang sức bằng bạc đựng trong một cái hộp giao cho Minh Phỉ, để cho nàng tự mình đưa tới thêm đồ trang sức cho Diễm nhi.

Thực sự Minh Phỉ đối với việc làm thân với Diễm nhi không có hứng thú, có chút miễn cường, muốn Kiều Đào đưa tới cho xong chuyện. Hoa ma ma lôi kéo nàng nói thao thao bất tuyệt một đống lớn về phong độ và lễ nghi của tiểu thư Quan gia, mặc kệ người khác như thế nào, chính mình nhất định phải đến, như vậy người khác nói gì, cũng sẽ không đem thị phi nói đến trên người mình.

Minh Phỉ biết Hoa ma ma nói rất đúng, nhưng nàng thật sự chán ghét Diễm nhi khoa trương và bộ dáng khó lường cùng sắc mặt không tử tế của Uông thị. Bị buộc bất đắc dĩ, dưới sự giám thị của Hoa ma ma nàng đành phải đi, chậm chạp tìm được đến phòng Diễm nhi, ngay trước mặt các nữ hài tử trong thôn đang tham gia náo nhiệt, đem cái hộp đưa cho nàng ta, cười nói: “Diễm nhi tỷ tỷ đại hỉ. Món quà nho nhỏ này, bất thành kính ý, một chút tâm ý mà thôi.”

(Bất thành kính ý: Câu này có thể hiểu là thông qua những quà cáp không đáng giá người tặng chưa biểu đạt hết sự tôn trọng ngưỡng mộ đối với người nhận, nhưng mong họ vui vẻ hoặc đừng để bụng nhận lấy những lễ vật này.)

Nhìn thấy Minh Phỉ tới tặng quà, ở trước mặt tỷ muội trong thôn quen biết cho chính mình mặt mũi lớn như vậy, trong lòng Diễm nhi vẫn vui mừng, nhưng thù hận của hai người không phải là ngày một ngày hai, không có khả năng vì sự kiện này mà quên.

Vì vậy Diễm nhi bĩu môi, nhận lấy cái hộp Minh Phỉ đưa đến, tiện tay ném lên bàn, thản nhiên nói: “Cảm tạ.” Cũng không mời Minh Phỉ ngồi, quay đầu cười nói cùng những nữ hài tử khác, hoàn toàn không coi Minh Phỉ ra gì.

Ngược lại đám nữ hài tử kia, mặc dù thấy Minh Phỉ số mệnh không tốt, không dám kết giao nhiều, nhưng không thật sự ghét nàng, lại thấy hôm nay Minh Phỉ ăn mặc hoàn toàn bất đồng, mặc một chiếc váy sa tanh màu xanh lam mới có viền lông chồn trắng, trên cổ còn đeo khoá trường mệnh bằng vàng sáng loáng, làm nổi lên chiếc cổ trắng ngần, sau lưng còn có cả vú già mặc một thân tơ lụa bằng gấm, cũng có chút không được tự nhiên, không dám phối hợp với kế hoạch cô lập của Diễm nhi, có người lập tức đứng lên nhường chỗ cho Minh Phỉ ngồi. Người nhường chỗ liền bị Diễm nhi hung hăng trừng mắt, trừng qua lại lẫn nhau, thành một trận lạnh lẽo, sắc mặt Diễm nhi càng khó coi.

Minh Phỉ lấy ánh mắt nhìn Hoa ma ma, xem kìa, ngươi nhất định bắt ta phải tới, người ta cho ta khó chịu đấy? Người ta cho ta một trận lạnh lẽo như vậy, lại càng hận ta hơn đấy? Bây giờ nhìn ngươi làm đi? Để cho ta như thế nào mới có thể rời đi một cách hoàn mỹ, mà không phải ảo não bỏ chạy đây?

Hoa ma ma nhận được ánh mắt của Minh Phỉ, cười cười, tiến lên thi lễ một cái, nói: “Diễm nhi tiểu thư sao không mở hộp ra, xem một chút đôi bông tai này có thích không? Đôi bông tai khảm bằng ngọc này, là phu nhân của chúng ta từ Hoa Mãn Lâu tự mình lựa chọn, vốn là vật yêu thích của Tam tiểu thư, nhưng nàng nghe nói vừa đúng lúc phu nhân đưa người cây trâm rất xứng với bộ này, nên cũng không do dự chút nào lấy ra.”

Trong lòng Diễm nhi đã động, cũng không muốn hạ thấp mình trước mặt Minh Phỉ, nhưng lại không nhịn được giục giã của các tỷ muội xung quang muốn mở mang hiểu biết, vẻ mặt rất không tự nhiên mở hộp gấm ra. Mãn Hoa Lâu là cửa hàng bạc nổi danh nhất phủ Thuỷ Thành, từ trước đến giờ đồ được làm



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT