Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 212: Chương 210

Nước lũ che mất hai huyện ở hạ du cùng vạn mẫu ruộng tốt ở xung quanh. Sau một thoáng hốt hoảng, Hồng tri phủ vô cùng trấn định khẩn cấp dâng tấu lên triều đình, chỉ nói là thiên tai, thỉnh cầu cứu trợ thiên tai, mở kho phát thóc.

Trước khi chỉ thị tiếp theo của triều đình đến, hắn dùng một nửa gia sản của mình, mua lương thực cứu nạn thiên tai, lại vận động phú gia ở Thủy thành phủ, có lực xuất lực, chính hắn mang người, ăn ở đều ở tiền tuyến cứu tế, làm gương cho binh sĩ, chí công vô tư, khí thế ngất trời.

Nhưng khi hắn hắn trên đường tự mình vận động khác phục thiên tai, nạn dân lại phải ăn nấm mốc, vì vậy đã có người hoài nghi hắn nuốt riêng bạc mà phú gia quyên tặng cứu tế, lấy hàng nhái đã bị hỏng sung vào. Coi đây là mồi dẫn lửa, đầu tiên là nạn dân tụ tập gây chuyện, tiếp đó lại có người kiện cáo hắn, nói là từ khi hắn nhậm chức tới nay đều không trông nom tu sửa đê đập, lần tai hoạ này không phải là thiên tai mà là tai họa do người gây ra. Khâm sai đại nhân vốn đã đi được vài ngày đột nhiên quay lại, cầm Thượng Phương Bảo Kiếm [thanh kiếm báu của nhà vua] tiến vào Thủy thành phủ. Hồng tri phủ hôm qua vẫn còn ở uy phong giờ lại run sợ, nhận hết đen đủi, thành người chờ xử tội. Chu đồng tri gàn đây thường đi cùng hắn là quan viên có phẩm hàm khá cao, dù chưa có tội danh minh xác, nhưng cũng bị trông chừng.

Khâm sai đại nhân lúc trước hòa ái dễ gần đổi sắc mặt trong giây lát, hoài nghi có lý, trong khoảng thời gian ngắn, quan viên lớn nhỏ của cả Thủy thành phủ đều trở thành đối tượng bị hoài nghi, người người cảm thấy lo lắng.

Minh Phỉ cũng sợ, bởi vì Hồng tri phủ tiền nhiệm là Thái Quốc Đống, nàng chỉ sợ mọi chuyện sẽ có dính dáng đến Thái Quốc Đống. Cung Viễn Hòa chia ra gửi cho Thái Quốc Đống cùng Thái Quang Đình một phong thư khẩn, an ủi Minh Phỉ: "Nếu nhạc phụ đã sớm biết sẽ có một ngày như thế, nàng nói xem hắn còn có thể lưu lại nhược điểm lớn như vậy cho người ta giữ hay không?" Hắn cảm thấy mặc dù Thái Quốc Đống ái tài nhưng cũng không tham tiền, biết nặng nhẹ, biết ranh giới cuối cùng, chắc hẳn sẽ không dính dáng tới chuyện lần này.

Tuy nói như thế, Minh Phỉ lại cảm thấy, Thái Quốc Đống không thể thật sự trong sạch. Từ sau khi Thái Quốc Đống làm đến Tri Phủ, tình hình trong nhà mỗi ngày một khá hơn, trong lòng nàng là hiểu rõ. Nhắm một mắt mở một mắt cũng may, chỉ sợ phía trên thật sự điều tra. Những quan viên này, lại có mấy người thật sự chịu nổi việc bị thanh tra?

Cung Viễn Hòa thấy nàng thật sự lo lắng, liền bảo nàng đi ra ngoài giải sầu một chút.

Hoa ma ma ra chủ ý cho Minh Phỉ, đề nghị nàng đi Khánh Thiên bái phỏng Tống đạo sĩ, còn có thể thuận tiện lôi kéo quan hệ. Minh Phỉ lại cảm thấy, trong thời kỳ nhạy cảm, vẫn là nàng không đi thì tốt hơn. Cung Viễn Hòa cười nói: "Dù nàng đi cũng không gặp được người, đạo trưởng Thủ Chân Tử đã sớm dẫn một nhóm người tới hạ du chữa bệnh rồi."

Minh Phỉ quyết định hẹn Trần Oánh cùng nhau đi thăm Chu phu nhân cùng Chu Thanh một chút. Chu gia xảy ra chuyện lớn như vậy, họ nhất định vô cùng lo âu.

Chu gia cũng không lạnh tanh cô đơn như trong tưởng tượng của đám Minh Phỉ, tôi tớ dưới sự chỉ huy nghiêm chỉnh của quản sự, lui tới làm việc, còn có vẻ rất vội vàng, chỉ là, không khí trong phủ giống như bị đè nén.

Chu Thanh gầy đi mấy phần, Chu phu nhân có vẻ bình tĩnh, chỉ là tâm tình không được tốt lắm. Nói với đám người Minh Phỉ mấy câu, biểu thị lòng biết ơn xong, liền để cho Chu Thanh dẫn họ đi xuống uống trà chơi đùa.

Ra khỏi chính phòng, Chu Thanh thu lại nụ cười trên mặt, vẻ mặt đưa đám: "Ta cùng ca ca không dám lộ ra dáng vẻ khổ sở trước mặt mẫu thân." Một thoáng sau, lại ngẩng đầu cười nói: "Ta vốn tưởng rằng, các ngươi sẽ đến thăm ta đầu tiên, ai biết các ngươi thế nhưng không phải.”

Trần Oánh có lòng điều chỉnh không khí, liền bĩu môi, cười nói: "Chúng ta đương nhiên không phải, tú tài kia tất nhiên là người tới đầu tiền."

Chu Thanh không thuận theo, dùng sức bấm một cái trên cánh tay nàng, nói: "Ta cho ngươi làm chuyện xấu. Hắn không tính!"

Minh Phỉ cười nói: "Ừ, hắn là người trong nhà, dĩ nhiên không tính là người ngoài. Quả thật không cần tính."

Chu Thanh mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt, dậm chân nói: "Là Viên Mai Nhi!"

Trần Oánh liếc mắt, kinh dị nói: "A? Lần trước bá mẫu sinh nhật, không phải nàng giận đến chạy luôn sao? Sao lúc này lại tới?" Không đợi Chu Thanh trả lời, nàng lại nói: "Ta biết rồi, tất nhiên là tới khoe mẽ với ngươi."

Chu Thanh cười lạnh: "Nàng tới để thương hại ta đấy. Còn ý tứ nói, sau khi nàng ta về phủ, nói không chừng còn có thể nghĩ ra một chút biện pháp chu toàn cho phụ thân ta." Nàng nhổ một ngụm: "Ta nhổ vào! Thứ gì vậy! Còn chưa có gả đi đã ỷ thế rồi. Cũng không phu gia của nàng có phải chỗ dựa tốt thật hay không."

Ngày mai chính là mồng một tháng chín, Viên Mai Nhi lúc này còn tới diễu võ dương oai, loại tâm thái này thật là khiến người ta rất im lặng. Minh Phỉ cùng Trần Oánh vội an ủi Chu Thanh: "Không phải là chuyện gì ghê gớm, cần gì tức giận như vậy vì một người ngoài?"

Chu Thanh lại dựa vào vai Minh Phỉ nhỏ


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT