Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 229: Chương 227

Sáng sớm hôm sau, Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ cùng nhau đưa tiễn Đặng Phù, Đặng Phù ý vị sâu xa nhìn Minh Phỉ và nói: “Đệ muội, chúc muội mạnh khỏe, hạnh phúc.”

Minh Phỉ tự nhiên, thoải mái khom người thi lễ với Đặng Phù: “Đa tạ đại ca đã thành toàn. Nếu ngày sau đại ca trở lại Thủy Thành phủ, kính xin thu xếp công việc, bớt chút thời gia ghé qua thăm nhà chúng ta. Mặc dù nhà chúng ta không có sơn hào hải vị gì nhưng một ly rượu nhạt, một bát cơm nóng vẫn sẵn sàng tiếp đãi đại ca.”

“Tốt!” Đặng Phù cười ha hả, quay đầu nhìn về phía Cung Viễn Hòa nén tiếng thở dài, vỗ vỗ nhẹ lên đầu vai hắn nói: “Ngươi hảo hảo sống qua ngày.”

Đã qua một đêm, Song Phúc dường như cũng đã nghĩ thông suốt, vẻ mặt trở nên nhu hòa hơn rất nhiều, dùng sức vỗ mạnh lên đầu vai Cung Viễn Hòa: “Mặc kệ như thế nào, chúng ta vẫn là huynh đệ tốt phải không?”

Cung Viễn Hòa cầm ngược lại tay hắn gật đầu lia lịa.

Đợi Cung Viễn Hòa đến nha môn làm việc, Minh Phỉ sai Hoa ma ma và Tiết Minh Qúy mang cái rương Trần gia gởi từ Đăng Châu đến, lấy ra cho bản thân mình hai tấm vải gấm tuyết, phần còn lại thì gói một phần đưa cho Minh Tư, một phần cho Minh Nhã rồi bản thân mang tin tức đến Thái gia tìm Tam di nương.

Hai người đang nói chuyện thì trong trang có người đến bẩm báo với Tam di nương, nói là bệnh của Nhị di nương ngày một nặng, muốn gặp Minh Tư, bảo Tam di nương phái người đưa Minh Tư đến trang viện tử một chuyến.

Tam di nương cười khổ nói với Minh Phỉ: “Thật đúng là không đợi được, nàng ta đã nói vậy thì để ta đến ở với nàng ta mấy ngày vậy. Mà ta nào dám phái người đi đón tứ cô nãi nãi chứ, nếu để xảy ra chuyện gì, ta không thể đảm đương nổi.” Nói rồi cũng không phái người đi đón Minh Tư, chỉ cho người đi mời đại phu, chuẩn bị xe ddlqd ngựa rồi lập tức chuẩn bị chút đồ đạc đến thôn trang ở mấy ngày. Sau khi từ biệt Tam di nương, Minh Phỉ thấy trời còn sớm, định về nhà cùng với Tiết Dã Thanh đến Kim Ngọc Mãn Đường.

Xe ngựa dừng lại ở cửa Kim Ngọc Mãn Đường, người làm lập tức ân cần tiến lên đón tiếp, thấy Minh Phỉ và Tiết Dã Thanh ăn mặc không tầm thường thì lập tức mời lên lầu: “Trên lầu quán rượu có nhã gian, ở đó có chuẩn bị trà ngon, thỉnh khách nhân dời bước, tiểu nhân lập tức lấy hàng ra cho hai vị xem.”

Minh Phỉ và Tiết Dã Thanh cùng bước lên cầu thang, cầu thang sơn son bóng loáng có thể soi rõ bóng người, vừa đến lầu hai đã có một nha hoàn tướng mạo thanh tú động lòng người nhanh chóng tiếp đón, khuôn tươi cười, giọng nói trong trẻo chào đón, thay tiểu nhị dẫn mấy người đi vào một gian phòng có cửa sổ.

Trong phòng bày trí toàn bộ gia cụ đều là hồng mộc dạng thức xưa cũ, trên ghế dựa có đặt một cái đệm hoa cẩm bằng gấm màu hồng, phía trên tủ kệ có trang trí thêm vài món bình hoa, vài đồ dùng sơn thạch, trên bàn kỉ có đặt một chậu hoa lan bốn mùa nở hoa, hương thơm nhẹ nhàng.

Tiết Dã Thanh chỉ nhìn lướt qua đã cười nói: “Nhã gian bày trí rất lịch sự tao nhã.”

Nha hoàn kia cười nói: “Tất cả đồ vật bày biện trong phòng này đều do Thiếu Đông Gia tự mình chỉ điểm.” Lại hỏi Minh Phỉ và Tiết Dã Thanh: “Không biết phu nhân và tiểu thư thích trà gì?”

Tiết Dã Thanh nghe nha hoàn hỏi vậy thì hình như ở đây loại trà gì cũng có, trong lòng hơi bướng bỉnh nên cười: “Ta muốn loại trà trên núi Hoàng Sơn, ở đây có không?”

Nha hoàn kia chỉ cười: “Thỉnh khách nhân chờ một chút.” Một lát sau quả thật có một nha hoàn mang đến loại trà nàng vừa yêu cầu, Tiết Dã Thanh nếm một ngụm khẽ mỉm cười không nói gì.

Nha hoàn kia thấy sắc mặt nàng hòa hoãn, rồi chỉ tay vào một phụ nhân quần áo chỉnh tề, trên tay đang cầm một cái hộp dáng dấp rất đẹp nói: “Không biết hai vị cần gì nên sư phụ ở dưới lầu bảo mỗi món lấy một thứ, xin phu nhân và tiểu thư từ từ xem.”

Phụ nhân kia tiến lên hành lệ, sai đám người đặt tất cả mấy cái hộp xuống trước mặt Minh Phỉ rồi cẩn thận từng li tứng tí mở từng hộp ra để mặc cho mọi người xem.

Minh Phỉ cầm lên một cây trâm, cẩn thận chu đáo xem xét hồi lâu rồi cười nói: “Rất tinh xảo, cấu tứ rất tốt.”

Nha hoàn kia cười: “Đại sư của chúng ta cũng rất nổi danh ở kinh thành, mặc kệ phu nhân muốn làm cái gì thì chỉ cần nói dáng vẻ, đại sư chúng ta đều có thể làm ra y chang.”

Tiết Dã Thanh cũng cầm lên một sợi dây buộc tóc có khảm san hô tỏ vẻ yêu thích không muốn buông tay: “Cái này cũng rất đẹp.” Minh Phỉ nhận lấy thấy kĩ thuật khảm ngọc ở ddlqd nơi này quả nhiên rất tinh xảo, liền cười nói: “Ta có sáu viên trân châu, muốn làm một bộ trang sức nên trước hết chúng ta đến xem đồ, không biết đại sư của cửa hàng có thể nhận làm không?”

Nha hoàn nghiêm sắc mặt lại nói: “Không biết trân châu của phu nhân là loại nào?”

Minh Phỉ lấy từ trong hầu bao ra một viên trâm châu ốc biển: “Chính là cái này.”

Nha hoàn kia thấy viên trân châu to tròn, xinh đẹp thì trên mặt không giấu được vẻ kinh ngạc, dùng khăn bọc lấy đặt lên tay ngắm nghía hồi lâu lại hỏi Minh Phỉ mấy câu, sau đó cười nói: “Hạt châu này của phu nhân là loại rất hiếm thấy, đợi tiểu nhân đi mời đại sư phụ đến xem mới có thể trả lời được.”

Minh Phỉ thấy thái độ cùa nàng ta thập phần cẩn thận không hề giống các tiệm trang sức khác mới chỉ nghe nói đến sinh ý thì lập tức nhận ngay mà không biết có làm được không, trong lòng lập tức tăng hảo cảm gật đầu: “Được.”

Một lát sau, nha hoàn kia vui vẻ tươi cười đi đến: “Phu nhân, rất may là Thiếu Đông Gia của chúng ta cũng vừa lúc có mặt ở tiệm, nàng cũng muốn tới đây để xem hạt châu này, chẳng biết có được không?” Sợ Minh Phỉ cự tuyệt, nàng nhanh miệng


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT