Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 231: Chương 229

Minh Phỉ thấy nàng ho khụ khụ không ngừng, nào dám hưởng cái phúc này? Nhận lấy quả quýt đưa cho Cung Trung Tố: "Mời công công dùng quýt." Trong lòng hạ quyết tâm, nếu Chu di nương không biết điều, còn phải bóc, nàng thì tiếp tục đưa. Nhờ có Cung Nghiên Bích nhìn ra liền ho một tiếng thật nhỏ, Chu di nương cũng liền ngượng ngùng cười một tiếng, không hề đi lên nữa.

Cung Trung Tố nhìn quả quýt trước mặt một cái, vuốt râu, thấp giọng ho một tiếng: "Tức phụ, mấy ngày nay các ngươi cực khổ rồi."

A? Họ làm gì, đáng giá để hắn vừa thấy mặt đã nói nàng cực khổ? Không phải là tâng bốc lên đỉnh đầu trước, sau đó sẽ buộc các nàng lên Lương Sơn chứ? Trong lòng Minh Phỉ nói thầm, một bên cười nói: "Công công, Viễn Hòa cùng nhi tức cũng không làm gì, không dám nói khổ cực."

Cung Trung Tố khẽ mỉm cười: "Ta nghe nói, tội danh gian tặc của họ Hồng này nhanh chóng được công nhận, bạc mà hắn tham của chúng ta cũng rất nhanh sẽ phải trả về. Đây không phải là kết quả do Viễn Hòa cố gắng chu toàn mới có được sao? Trong này, cũng có một phần công lao của ngươi."

Sao nàng chưa từng nghe Cung Viễn Hòa nói qua chuyện này? Trong đầu Minh Phỉ đột nhiên giật nảy, đang muốn mở miệng, Cung Trung Tố vội vã nói tiếp: "Vừa đúng lúc, có số tiền kia, đợi đến khi Quách gia tới cầu hôn, liền thuận lợi cho chuyện của Nhị muội ngươi. Tuổi của nàng không nhỏ, lại là đại sự, ta muốn việc này được làm một cách tốt nhất, cái gì cần mua đều phải mua, thân thể thẩm thẩm ngươi không tốt, rất nhiều chuyện muốn làm mà lại không có sức, không để ý tới, đến lúc đó còn phải làm phiền người làm tẩu tẩu là ngươi phí thêm một chút tâm sức mới được." Nói xong liền tha thiết nhìn Minh Phỉ, trên mặt đều là mong đợi.

Cung Nghiên Bích tận dụng mọi thứ, tiến lên thâm sâu khẽ chào Minh Phỉ: "Tẩu tẩu, ta khiến ngài thêm phiền toái rồi."

Minh Phỉ cười đỡ dậy nàng: "Nhị muội muội khách khí, việc này thì có hề gì, trước hãy đứng lên. Ngươi cũng biết, ta chưa từng trải qua chuyện lớn, nếu không cẩn thận mà để xảy ra chuyện không may, chẳng phải là xấu hổ? Hay là để thẩm thẩm phụ trách đi, nếu không, ta mất thể diện là chuyện nhỏ, mất mặt mũi của Cung gia, ta đảm đương không nổi."

Cung Nhị phu nhân cúi đầu nghịch móng tay, lạnh lùng bĩu môi: "Cháu dâu [chất nhi tức phụ] chớ khiêm nhường. Mặt mũi của Cung gia hiện nay hoàn toàn dựa vào ngươi và đại gia."

Cung Trung Tố trợn mắt nhìn Cung Nhị phu nhân một cái, quay đầu lại nhìn Minh Phỉ cười nói: "Ngươi làm chuyện thỏa đáng, quyết sẽ không xuất hiện sai lầm, ta yên tâm. Như vậy, ngày mùng mười, người Quách gia tới, ngươi sẽ tới đây cùng Viễn Hòa, nghe từ đầu, cũng không dễ mắc sai lầm."

Cung Nhị phu nhân nhanh miệng nói: "Cũng không biết có thể lấy ra bao nhiêu bạc? Quách gia này lại chịu cho bao nhiêu sính lễ, muốn bao nhiêu đồ cưới? Nhà chúng ta hiện nay nghèo như vậy, còn không biết có thể góp đủ đồ cưới hay không? Chỉ là việc đại gia cùng đại phu nhân có thể làm được, nhất định có thể nghĩ cách giúp chúng ta." Nói xong tà tà nhìn Minh Phỉ, xem nàng nói thế nào.

Tiền còn chưa tới tay, đã muốn nhắc nên dùng thế nào, còn phải giúp bọn họ tìm cách chuẩn bị đồ cưới? Đây là đạo lý gì? Lời này của Cung Nhị phu nhân thức tỉnh Minh Phỉ, thay vì tùy thời bị nhớ thương, còn không bằng một lần cắt đứt niệm tưởng của bọn họ, liền cười nói: "Chuyện lớn cả đời của mấy đệ đệ, muội muội cũng chưa từng giải quyết, trong lòng ta cùng Viễn Hòa vẫn vướng vít. Thật ra thì chúng ta cũng từng thương lượng chuyện này, muốn cho mấy đệ muội thêm chút đồ, tỏ một chút tâm ý. . . . . ."

Nói tới chỗ này, nàng cố ý dừng lại, nhìn về phía mọi người. Cung Trung Tố hạ mí mắt uống trà, không nhìn ra vẻ mặt, chỉ là ngón tay nắm cái ly cũng trắng bệch, Chu di nương siết chặt khăn trong tay, Cung Nghiên Bích ngẩng lên nhìn nàng, Cung Tịnh Kỳ cúi đầu nhìn mũi giày, Cung Viễn Trật cắn môi, Cung Viễn Khoa ngơ ngác nhìn chậu than, Cung Viễn Quý đang đánh ngáp, Lý di nương đồng tình nhìn nàng.

Quả nhiên có mờ ám, Minh Phỉ âm thầm cười lạnh một tiếng, nói: "Chỉ tiếc đồ dùng trong nhà, đồng ruộng, phòng ở phải nhờ công công cùng thẩm thẩm chuẩn bị cho họ, chúng ta chọn chỉ sợ bất hòa tâm ý. Cho nên Viễn Hòa nói rồi, mấy đệ đệ, muội muội, không câu nệ lớn nhỏ thứ, mỗi người năm trăm lượng bạc, tạm thời biểu lộ tấm lòng."

Nhìn sự thất vọng rõ ràng của đám người Chu di nương, thậm chí nàng lười nói cái gì chi tiêu tốn kém, không có tiền ... Lấy cớ, chỉ mỉm cười nhìn Cung Trung Tố: "Phần của Nhị muội muội, ngày mai ta sẽ đưa tới đây, cũng dễ cho nàng mua thêm vài thứ mình thích. Công công thấy thế nào?"

Mí mắt Cung Trung Tố co quắp một cái, dùng sức nuốt xuống một ngụm trà, miễn cưỡng nặn ra nụ cười: "Không vội." Năm trăm lượng bạc, nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, nếu chỉ luận nhân tình, bất luận kẻ nào cũng không dám nói ít, chỉ là so sánh với nhà bọn họ ngày trước, cùng với số lượng hắn đang kỳ vọng, quả thật có chút ít.

Minh Phỉ nói: "Cũng được, vậy thì ta đợi đến đúng ngày Nhị muội muội xuất giá lại đưa tới đây."



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT