Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 239: Chương 237

Thấy Minh Tư ngất xỉu, hai ma ma này cũng không có chút kinh hoảng nào, rất trầm ổn đi tìm người Thiệu gia nói chuyện rồi lớn tiếng bẩm báo Tam di nương và Minh Phỉ: “Tứ cô nãi nãi bị ngất, cũng không biết vì lúc trước đã phải chịu những đau khổ hay bị tội gì! Không biết Tam di nương và Tam cô nãi nãi trước hết có muốn mời đại phu đến xem bệnh không hoặc đợi Tứ cô nãi nãi tỉnh lại rồi mới đưa trở về?”

Tiếng bẩm báo lớn có thể khiến người chung quanh đều nghe hết. Người Thiệu gia nghe vậy rất sợ hãi lại không dám làm bộ đưa tiễn, vì vậy vội vàng rụt người về hết, đóng kín cổng sân nhà mình, tính toán nếu người Thái gia bị đổ tội giày vò người đến ddlqd ngất đi, thì bọn họ sẽ đưa văn thư mới lập ra nói rõ ràng người đã rời đi thì sau này cưới gả hay sống chết đều không liên quan, không cho người Thái gia lật lọng phản lời.

Minh Phỉ âm thầm buồn cười nói với ma ma này: “Nếu đã đón người ra rồi thì tất nhiên sẽ không còn bất kì liên quan nào đến nhà bọn họ nữa. Chuyện đã qua cũng không cần nhắc lại, mau đưa người đi thôi, rồi sau đó sai người đi mời đại phu đến xem bệnh thế nào!”

Mục đích của ma ma này vốn cũng chỉ vì muốn người Thiệu gia sợ hãi nên khi thấy thu được chút thành tựu như ý muốn liền lên xe ngựa tự tay ấn huyệt nhân trung – huyệt giữa mũi và miệng rồi không đề cập tới nữa.

Minh Phỉ nhìn thấy Minh Tư thì cũng hơi hoảng, e sợ nếu Minh Tư mà chết trên xe ngựa Cung gia thì mọi trách nhiệm đều đổ hết cho Tam di nương nên vẫn ngồi một bên chờ đợi rồi gọi Đich Nhi đến nói chuyện: “Ngươi lên xe ngựa đi, ta có lời muốn hỏi ngươi.”

Xe ngựa chạy nhanh, Địch Nhi không chú ý giữ thăng bằng cơ thể nên ngã thẳng vào người Minh Phỉ và Tam di nương, vội vàng cúi đầu hạ mí mắt xuống nói: “Nô tỳ có tội, không thể bảo vệ tốt Tứ cô nãi nãi.”

Minh Phỉ hỏi kĩ hơn: “Hôm nay ta nhìn thấy bệnh của Tứ cô nãi nãi hình như nặng hơn trước rất nhiều. Đến cùng là có chuyện gì xảy ra?”

Địch Nhi rơi lệ nói: “Còn không phải vì lòng dạ của Nhị thiếu nãi nãi độc ác, từ sau khi đưa tang Ngũ gia xong thì đến nước cũng không có dùng, rửa mặt rửa chân đều phải dùng nước lạnh, nô tỳ thì còn được, nhưng thân thể của tứ cô nãi nãi yếu đuối, vì vậy nên không thể làm gì khác hơn là không thể gội đầu, không thể tắm. ddlqd Trong phòng cũng không cho than, vốn bệnh của Tứ cô nãi nãi đã thuyên chuyển tốt cũng vì vậy mà nặng hơn, không chỉ vậy, ăn uống toàn chỉ rau dưa, lại không cho nô tỳ đi ra ngoài, cuối cùng là bị bệnh nặng như vậy. Nếu các ngài không đến thì có thể không chịu nổi nữa.”

Tam di nương ngồi một bên lắng nghe đột nhiên cười lạnh: “Ngươi đưa tay ra ta xem.”

Địch Nhi không biết vì sao đưa tay ra là một đôi tay trắng nõn.

Tam di nương tát lên mặt nàng ta giận dữ mắng: “Ngươi thật đúng bỉ ổi vô cùng! Nhìn tay ngươi như thế mà nói là dùng nước lạnh lâu dài hay ăn đau khổ nhiều sao? Ta thấy tay ngươi ngược lại được tẩy rửa sạch sẽ, còn nuôi dưỡng đến trắng mịn nữa kìa. Loại người không bảo hộ chỉ như ngươi thì giữ ngươi lại có lợi ích gì?”

Địch Nhi nghe Tam di nương nói một câu “Giữ ngươi lại có lợi ích gì” dọa cho sợ, chợt bổ nhào về phía trước ôm lấy hai chân Tam di nương khóc ròng nói: “Di nương, van ngài không cần bán nô tỳ, cho nô tỳ thêm một cơ hội đi, nhất định nô tỳ sẽ hảo hảo phục vụ Tứ cô nãi nãi.” Thấy mặt của Tam di nương vẫn nghiêm nghị bất động thì quay sang cầu xin Minh Phỉ, đập đầu trên ván xe ầm ầm.

Minh Phỉ thấy vậy thì lạnh lùng: “Trở về trước rồi hãy nói.” Xem ra, với tính khí của Minh Tư thì có lẽ bình thường đối xử với Địch Nhi không đánh thì mắng, nàng ta đối đãi với nha hoàn thân cận như vậy thì chả trách sao người ta không che chở hay để ý đến tính mạng của nàng ta, không bị bỏ đá xuống giếng đã coi như không phụ lòng nàng ta rồi.

Khi đến Thái phủ, Tam di nương lập tức sai người lôi Địch Nhi đến phòng chứa củi giam lại, sau đó sai người đưa nước nóng đến cho Minh Tử để nàng ta tắm rửa sạch sẽ, sau mới đưa lên giường. Mới thu thập hết mọi thứ thì Đường đại phu tới.

Đường đại phu chẩn mạch cho Minh Tư, viết ra một toa thuốc lại nói một chuỗi dài liên tu bất tận nhưng mấu chốt chỉ có một câu cho dù Minh Tư có dưỡng tốt thân thể cũng không thể có con được nữa.

Tiễn Đường đại phu rời đi, đợi Minh Tư ăn cháo, uống thuốc xong nằm xuống, lòng Tam di nương vẫn còn sợ hãi nói chuyện với Minh Phỉ: “Hôm nay nhìn thấy bộ dạng của Tứ cô nãi nãi như vậy đã dọa hỏng ta. Thật may cuối cùng vẫn không xảy ra đại sự gì, nếu là có chuyện thì tất nhiên trong lòng lão gia sẽ oán trách ta đã không có chăm sóc tốt cho nàng ta.”

Minh Phỉ biết bà sợ Thái Quốc Đống vì vậy mà oán bà nên trấn an: “Dù có thế nào thì không phải đã tốt rồi sao, cũng đã đưa người trở về rôi. Còn Địch Nhi, không biết di nương có định bán nàng ta đi không?”

Tam di nương cau mày lại: “Ta nào dám làm chủ mà bán nàng ta chứ? Thấy bộ dáng của Tứ cô nãi nãi như thế kia cũng đủ biết nàng ta không thoát khỏi liên quan được. Ta trước hết chỉ có thể giam nàng ta lại, chờ lão gia và phu nhân làm chủ thôi. Chẳng qua thì nàng ta cũng là một nha đầu, dù có muốn bán đi cũng sẽ không loạn bán được.”

Đây cũng là đề phòng Thái Quốc Đống sau này sẽ oán trách thôi, Minh Phỉ chỉ đành thở dài chuyển sang đề tài khác: “Minh Tư rơi vào hoàn cảnh này, thật ra cũng một phần là do mấy người Thiệu gia kia. Di nương định lúc nào thì đưa nàng ta xuống thôn trang? Nếu di nương cảm thấy có gì bất tiện thì sai người đến


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT