Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 24: Chương 24

Edit: Thu Lệ

Hoa ma ma vuốt ve lưng Minh Phỉ, bất mãn hừ lạnh một tiếng: "Nãi nãi nóng nảy ghê gớm thật, nên uống chút trà hoa cúc để hạ hỏa. Nếu không để tà hỏa này phát ra, không biết sẽ dẫn tới chuyện gì nữa. Chuyện của nhà mình không thu dọn sạch sẽ, cũng không thể để phát lên người khác chứ? Lúc này là chính nguyệt kị đầu tháng chạp kị đuôi, mọi người vẫn nên chú ý một chút mới được."

Lời này chính là cố ý đâm vào trái tim của bà ta khiến Uông thị tức giận đến nội thương. Không muốn mượn giá xe này đi, nhưng lại cảm thấy khuê nữ mới vừa xấu mặt, bảo nàng cưỡi con lừa từ từ đến Bạch Phong quan, không phải là để cho mọi người chỉ chỏ châm biếm hay sao? Lại nghĩ đến những gì đêm qua mà bà và Ngô Thanh Hiền đã nói với nhau, nói d/đ'l;q'd chắc là do bà ba phen mấy bận hợp tác với Nhị Di Nương để giết hại Minh Phỉ, lúc này quỷ thần mới nổi giận, giáng điềm xấu, nhất định muốn bà thu liễm lại. Không thể làm gì khác hơn là nhẫn nhịn, bày ra khuôn mặt tươi cười, a dua nịnh hót, nói những lời hữu ích một lúc lâu, lúc này Minh Phỉ mới phớt lờ để cho bà đi hỏi ý kiến của lão Thất là được.

Ban đêm, Ngô Hiền Thanh và Uông thị trở về nhà, đều mang nét mặt thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng không đến nỗi rất hăng hái, nhưng trong lời nói rõ ràng có chút trung khí. Minh Phỉ cười nói: "Kiều Đào tỷ tỷ, tỷ đi hỏi một chút, xem nhà hắn cầm bao nhiêu bạc cho Bạch Phong quan?"

Kiều Đào còn chưa ra cửa, Phương nhi đã lên cửa mời Minh Phỉ: "Phỉ Phỉ, cha và nương ta mời ngươi qua ăn cơm tối, bảo là muốn nhận lỗi với ngươi. Bảo ngươi nhất định phải đi, Hoa ma ma và Kiều Đào tỷ tỷ cũng đi."

Ô, cái này cũng kỳ lạ, suốt chín năm trời, dù Hoa ma ma tới xác định tiền trình về sau của nàng, Uông thị cũng không có ý tứ hối cải chút nào, vẻ mặt biểu hiện ra đều là bị buộc bất đắc dĩ, không cam không nguyện khuất phục. Tại sao gả nữ nhi, đi một chuyến đến Bạch Phong quan, trở lại nói xin lỗi với nàng? Tạm thời cứ xem bọn họ muốn giở trò gì cái đã. Minh Phỉ cười tủm tỉm nói: "Được, chúng ta nhất định sẽ đi."

Bởi vì hôm qua làm chuyện vui, còn dư lại rất nhiều dầu thịt thức ăn, cho nên cơm tối rất phong phú. Chuyện kỳ lạ nhất là, Uông thị lại còn lấy ra một vò rượu Quế Hoa, la hét rót đầy cho Minh Phỉ, nói là toàn bộ người nhà đều phải mời rượu bồi tội với nàng.

Lấy ra một hai cái chén lớn, Minh Phỉ chỉ đưa mắt nhìn Hoa ma ma, Hoa ma ma không phụ kỳ vọng của nàng, nghiêm túc nói: "Tam Tiểu Thư vẫn còn là một đứa bé, hơn nữa lại là một nữ tử, không thể uống rượu, nơi này còn có khách nam, kính xin nãi nãi tha lỗi."

Uông thị mời rượu bị từ chối, mặt mũi sượng lại, kiên trì nói: "Cái gì mà khách nam, không phải là biểu thúc và biểu ca của nàng à, cũng không phải là người ngoài. Rượu này không gắt, vừa ngọt vừa thơm, thích hợp nhất cho nữ hài tử uống, tốt xấu gì cũng uống một chén." Không để ý Hoa ma ma ngăn trở, kiên quyết rót đầy rượu vào cái chén trước mặt Minh Phỉ.

Hoa ma ma cảm thấy Uông thị là một phụ nhân ở nông thôn, thế nhưng dám can đảm ngăn trở trách nhiệm được dạy tiểu thư, mạo phạm quyền uy của mình, thật sự là không thể tha thứ, liền trầm mặt: "Nãi nãi, phu nhân tin tưởng nô tỳ, mới giao Tam Tiểu Thư cho nô tỳ chăm sóc dạy dỗ, nếu sau này phu



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT