Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 240: Chương 238

Cung Viễn Hòa về đến nhà thấy Minh Phỉ ngồi bên bàn đang vùi đầu viết chữ, ngay cả lúc mình vào phòng cũng không nhận ra, thì không khỏi bước nhẹ chân, len lén tiến tới nhìn thử. Chỉ thấy trên tờ giấy đều là một chút chuyện vụn vặt của hai người nhưng chỉ toàn là lời ngọt ngào, nhìn lại Minh Phỉ, vẻ mặt nhu hòa, khóe môi vểnh lên, không khỏi nhẹ nhạng vòng tay ôm chặt hông nàng nhỏ giọng nói: “Viết gì đấy?” Minh Phỉ nhân thể tựa hẳn vào ngực hắn nhẹ giọng nói: “Ta nhớ ca ca và Minh Ngọc, cũng không biết bây giờ bọn họ đang ddlqd làm gì?” Dự tính tháng hai sang năm là lúc Hàm Dung sinh rồi, nàng thật sự hi vọng mình có thể đến kinh thành một chuyến. Cung Viễn Hòa tựa cằm vào đầu vai nàng, cọ xát vào mặt nàng nói: “Lúc này có lẽ Minh Ngọc đang trêu chọc vàng cát, ca ca và tẩu tẩu của nàng đại khái cũng đang làm chuyện chúng ta đang làm.” Minh Phỉ bật cười: “Làm sao chàng biết? Nói không chừng tẩu tẩu đang nhéo tai của ca ca, ca ca đứng một bên nghe dạy dỗ đó. Chàng có muốn ta thử một chút không?”

Da mặt Cung Viễn Hòa đã dày rồi nên không ngại nghiêng đầu đến trước mặt nàng: “Nàng muốn nhéo tai ta sao? Không sao, nhéo đi!”

Minh Phỉ nhìn vành tai trắng sạch sẽ không có ý tốt cười: “Không cho phép chàng né tránh, giữ yên như vậy.” Cung Viễn Hòa giữ tư thế bất động: “Ta hứa không né tránh, nếu đánh trả thì không phải là nam nhân nữa.” Lời còn chưa dứt, Minh Phỉ đã nhẹ nhàng tiến đến ngậm vành tai của hắn, dùng đầu lưỡi liếm liếm trên vành tai. Hắn giống như bị sét đánh, vừa mong đợi vừa khát vọng, kìm lòng không được nhích lại gần Minh Phỉ phát ra âm thanh nỉ non thật thấp: “Phía dưới, gần xuống một chút, đúng rồi, dùng sức một chút nữa…”

Minh Phỉ thấy hai mắt hắn khép hờ, lông mi thật dài rung nhè nhẹ, lộ ra bộ dáng say mê, răng trắng như tuyết hơi dùng lực một chút để lại một hàng dấu răng rõ ràng trên vành tai hắn. Cung Viễn Hòa hít một hơi thật sâu ủy khuất: “Tại sao nàng muốn cắn ta?”

Minh Phỉ cười run cả người: “Không phải chàng nói ta dùng sức cắn mạnh một chút sao? Ta nghe lời chàng mà.”

Mắt Cung Viễn Hòa lộ ra hung quang nhào tới tóm nàng đang chuẩn bị chạy trốn, đè chặt xuống bàn giơ nanh múa vuốt: “Con cọp không phát uy nàng cho rằng ta là mèo bệnh sao? Ta thấy nàng là không được dạy dỗ a!” Không nói lời nào, dùng nước miếng rửa khắp mặt Minh Phỉ, ngạm vành tai nàng, ở bên tai nàng nhỏ giọng uy hiếp: “Có muốn ta dùng sức không? Thử một chút tư vị mới vừa rồi nhé?”

Minh Phỉ ngứa không chịu được, nhỏ giọng cầu khẩn: “Chàng đã nói không đánh trả lại mà.”

Đôi mắt Cung Viễn Hòa trong suốt như mặc ngọc, nhìn chằm chằm Minh Phỉ, nghe nàng mềm giọng năn nỉ, lại thấy da thịt nàng như ngọc, tản ra hương thơm ngào ngạt, làn tóc tán lạc rũ xuống một bên cổ, nhẹ nhàng lay động ttheo từng hơi thở của nàng khiến cho hắn tâm phiền ý loạn, hô hấp của hắn dồn dập hơn, tay hắn dò xuống dưới váy nàng đi vào.

“Nha!” Ngoài mành truyền đến một giọng nói hốt hoảng, có người nhanh chóng chạy vội ra ngoài. Nghe được tiếng động, hai người đang ngọt ngào lập tức bất động, một hồi lâu sau, Minh Phỉ hít sâu một hơi đẩy đẩy người đang nằm bất động trên người nàng: “Đều tại chàng! Tại sao đi vào không đóng cửa lại?”

“Lúc ta vào không nghĩ sẽ muốn… Hơn nữa, trong phòng này cũng không có những người khác, ta cho là các nàng đều ngủ hết rồi.” Cung Viễn Hòa buồn rầu muốn chết, ấm ức kéo Minh Phỉ ngồi dậy, sửa sang quần áo ngay ngắn cho nàng, ôm nàng đi tới giường êm ngồi xuống, thấy mặt nàng hồng hồng vừa thẹn vừa cáu hiển nhiên đả kích lớn hơn hắn nhiều. Biết da mặt nàng mỏng, trong lòng khó ddlqd chịu liền nói: “Mấy nha đầu bên cạnh nàng đều trưởng thành hết rồi, gan cũng lớn hơn nhiều, trước khi đi vào cũng không báo trước một tiếng, cứ như vậy mà trực tiếp xông vào.” Trong lòng Minh Phỉ đồng cảm với hắn: “Đúng là nên chỉnh đốn lại một chút.” Từ trước đến giờ, Kim Trâm rất trầm ổn, chắc sẽ không làm loại chuyện như vậy, dám lỗ mãng xông vào phòng nàng chỉ có thể là Đan Hà hoặc là Bạch Lộ thôi.

Nhân cơ hội này Cung Viễn Hòa nói luôn: “Hôm nay, Tẩy Tụy nói với ta chuyện Kim Trâm, Tẩy Tụy cũng không còn nhỏ nữa, ta có ý định sau khi hắn thành thân thì cho hắn đi theo Tiết Minh Qúy làm việc, học hỏi kinh nghiệm, tương lai thì đảm nhận công việc của Tiết Minh Quya luôn.” Minh Phỉ nghe hắn nhắc lại chuyện cũ, mặc dù trong lòng rất không đồng ý chuyện của Kim Trâm và Tẩy Tụy nhưng không thể không bày tỏ ý kiến của mình: “Để ngày nào đó ta hỏi ý tứ của Kim Trâm một chút. Nếu nàng ta không đồng ý, ta cũng sẽ không ép buộc nàng.”

Cung Viễn Hòa gật đầu: “Được.”

Minh Phỉ vẫn không thể không nghĩ đến chuyện xấu hổ mới vừa rồi nên rối rắm hỏi: “Chàng nghĩ người mới vừa xông bừa vào phòng là ai?”

Cung Viễn Hòa cười hắc hắc: “Nàng hỏi ta sao? Nếu để ta hỏi rõ là ai, trước tiên ta sẽ phạt hèo nàng ta để tránh sau này nàng thấy nàng ta sẽ không được tự nhiên.”

“Chàng dám!” Minh Phỉ cầm gối ném vào hắn, Cung Viễn Hòa nhanh tay lẹ mắt thuận lợi bắt được chuyển sang chuyện khác: “Trần tham chánh đưa đơn từ chức lên Lại bộ, tính toán cáo bệnh về quê.” Qủa nhiên thành công chuyển sự chú ý của Minh Phỉ sang chuyện khác: “Cữu cữu Hoa Ca nhi mời chàng đến phủ để nói chuyện này sao?”

Cung Viễn Hòa cười: “Đúng vậy. Thời buổi đang rối loạn, nợ cũ chưa dứt lại thêm nợ mới. Thôi Mẫn đã ra ám hiệu, dù Trần gia hãm không sâu nhưng muốn toàn thân lui ra là ddlqd không thể nào, đương nhiên cũng phải bỏ ra một cái giá cao. Bọn


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT