Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 243: Chương 241

Sau khi từ thôn trang trở lại, thời tiết mới vừa quang đãng không được mấy ngày lại hạ xuống mưa phùn không dứt, âm lãnh không chịu nổi. Minh Phỉ vì thỏa mãn nguyện vọng trước khi về nhà du ngoạn chung quanh của Tiết Diệc Thanh, hẹn với Trần Oánh, hôm nay đi thưởng mai, ngày mai đi xem Nam Thiên Trúc, sau đó lại hẹn cùng nhau đi ăn lẩu. Ban ngày chơi đến bất diệc nhạc hồ, ban đêm lại cảm thấy vắng lạnh vô cùng, không nhịn được nhớ nhung Cung Viễn Hòa.

Cung Viễn Hòa vừa đi lại đi rất nhiều ngày, trừ cách mấy ngày sẽ sai người báo về một cái tin bình an ra, cũng không có nhắc tới những chuyện khác. Trong thời gian đó Cung Trung Tố sai người tới hỏi nhiều lần về vấn đề hướng đi của hắn, lại gọi Minh Phỉ đến tự mình hỏi thăm, sắc mặt rất khó coi, Minh Phỉ không nói hắn đi giúp Đặng gia chào hỏi, chỉ lấy cớ nói Tiết Đại Cữu có chuyện, tìm hắn giúp một tay.

Cung Trung Tố liền muốn nàng viết thư, nói đông chí sắp tới, bảo Cung Viễn Hòa vô luận như thế nào cũng phải chạy về tế tổ. Mà đông chí còn có mấy ngày, nói cách khác, đây là buộc Cung Viễn Hòa lập tức trở về nhà.

Cũng không biết chuyện bên kia làm được như thế nào, lúc này đã khai thông được hay chưa? Nếu đang là thời khắc mấu chốt, sao có thể về được? Minh Phỉ liền cười nói: "Thời gian gấp gáp, cũng không biết có thể đuổi kịp hay không?"

Cung Trung Tố phẫn nộ: "Gấp gáp hơn nữa cũng phải về! Chuyện tế tổ này là chuyện lớn! Nó là trưởng tử chi trưởng, nếu ngay cả chuyện như vậy cũng không thể làm gương tốt, không làm tốt, còn thế nào làm tấm gương cho các đệ đệ? Người ngoài quan trọng, hay là trong nhà quan trọng, ngươi bảo hắn tự mình suy nghĩ một chút!"

Lời này nói ra có chút nặng, còn có chút chua chát, Minh Phỉ hoài nghi có phải ông ta nghe được cái gì rồi hay không, liền tìm Lý di nương hỏi thăm tin tức, Lý di nương chỉ cười nói, bảo nàng không cần phải lo lắng, Cung Trung Tố chỉ là bởi vì chuyện Chu di nương chết đi tâm tình không được tốt mà thôi. Rồi lại nói người nhà Tằng gia - vị hôn phu của Cung Nghiên Bích phái tới đã tới, nói là ở phủ ô gặp được Cung Viễn Hòa, ngụ ý là có người xen vào việc của người khác.

Xem ra trên đời này vĩnh viễn không bao giờ thiếu người lắm mồm, mặc dù Minh Phỉ đối với thái độ của Cung Trung Tố rất xem thường, nhưng vẫn viết thư nói việc này cho Cung Viễn Hòa, để cho hắn làm việc cẩn thận một chút.

Thư mới vừa đưa ra ngoài, Lý di nương lại theo ý tứ của Cung Trung Tố, tới đây hỏi Minh Phỉ các loại tế phẩm liên quan việc tế tổ đông chí chuẩn bị như thế nào, nửa điểm không có ý tứ đề cập đến người hai nhà cùng chia sẻ với nhau.

Minh Phỉ cũng biết tế tổ đông chí là chuyện lớn, vốn đã sớm chuẩn bị những vật tế phẩm kia thỏa đáng rồi, nhưng nghe được Cung Trung Tố hỏi nàng như vậy, trong lòng nàng liền không thoải mái.

Nhân khẩu Cung gia không nhiều lắm, coi như tam sinh (*) đầy đủ, cống phẩm khá hơn nữa, gia yến lại chú trọng, cũng không hao phí bao nhiêu tiền, nhưng tế tổ này là chuyện lớn, cũng không phải trách nhiệm của một mình đích tôn, coi như Nhị phòng ông không có tiền, không so đo tính toán bao nhiêu, cũng phải ra một phần tâm, tẫn một phần lực mới phải, chứ không phải chỉ muốn tính toán người khác, chiếm tiện nghi. Tiền của ông ta là tiền, tiền của người khác cũng là tiền.

(*) Tam sinh: ba loại gia súc để cúng tế bò, dê, lợn.

Cung Trung Tố càng như vậy, Minh Phỉ hàng ngày vẫn cùng ông ta dây dưa, trên mặt cũng không lộ vẻ, cười híp mắt đi theo Lý di nương đi gặp Cung Trung Tố.

Cung Trung Tố trầm mặt một mình ngồi đánh cờ theo sách dạy, thấy nàng đi vào vấn an cũng không nói chuyện, làm ra vẻ như không nghe thấy. Lý di nương nhìn Minh Phỉ cười cười xin lỗi, cúi người gọi Cung Trung Tố: "Lão gia, đại nãi nãi đã tới."

Cung Trung Tố nhướng mí mắt, cũng không bảo Minh Phỉ ngồi, nhàn nhạt nói: "Sắp đến đông chí rồi, những thứ tế phẩm tế tổ kia, chuẩn bị như thế nào rồi?"

Đây là lần thứ hai liên tiếp Cung Trung Tố bày ra sắc mặt cho mình xem, không phải là đỏ mắt Cung Viễn Hòa lấy tiền trợ cấp cho người ngoài, không có trợ cấp cho ông ta sao? Trong sách đều dạy người nghèo chí không nghèo, ông ta thì ngược lại, người nghèo chí cũng ngắn, một chút cũng không cứu chữa được. Minh Phỉ âm thầm khinh bỉ ông ta, cười nói: "Nói ra thật xấu hổ, bà bà qua đời sớm, thẩm nương cũng chưa từng dạy cho con, đông chí trong nhà nên chuẩn bị những thứ gì."

Cung Trung Tố vẻ mặt cứng đờ, không vui nói: "Lúc ngươi ở nhà mẹ mẫu thân ngươi cũng không dạy cho ngươi? Đông chí này phải chuẩn bị gia yến, phải chuẩn bị tế tổ, tất cả tế phẩm đều không thể thiếu."

Minh Phỉ cười đáp: "Bẩm công công, mẫu thân con cũng qua đời sớm, đi theo kế mẫu, mặc dù kế mẫu cũng đã dạy qua, nhưng suy cho cùng mỗi nhà đều có quy cũ khác nhau, con đối với quy củ tập quán nhà mẹ đã quen thuộc, đối với nhà của chúng ta thì cũng không biết rõ lắm."

Cung Trung Tố càng ngày càng mất hứng: "Tại sao không đến hỏi?"

Minh Phỉ chớp mắt mấy cái, mờ mịt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT