Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 244: Chương 242

Edit: hoada

Trong lòng Lý di nương uất ức lại không dám cãi chỉ có thể cúi đầu, những gì Cung Trung Tố nói vào tai trái ra tai phải, bà coi như Cung Trung Tố đang ca thôi.

Cung Trung Tố mắng chán chê ngồi xuống nghỉ xả hơi, quản sự ma ma bước tới báo với Lý di nương: “Đại nãi nãi sát vách cho người đưa bàn lễ gia yến tới.”

Lý di nương nhân cơ hội đó đi ra ngoài, vừa nhìn thấy bàn lễ gia yến của Minh Phỉ cũng cảm thấy có chút bị làm khó, bèn miễn cưỡng cười nói: “Đại nãi nãi của các ngươi chuẩn bị bàn lễ thật là tinh xảo.”

Bàn lễ gian yến của Minh Phỉ rất phong phú, không giống với bàn lễ gia yến thông thường có đầy đủ mọi thứ như thịt dê, thịt heo, thịt hươu, cá tôm, ốc khô, bánh ngọt, trái cây, tất cả các loại thịt đều được chọn chu đáo, cá, tôm cũng vô cùng mới mẻ, bánh ngọt không phải mình làm mà là mua ở cửa tiệm bánh ngọt nổi danh. Một bàn lễ này ít nhất cũng phải mất 4, 5 lượng bạc mới có thể chuẩn bị xong.

Đưa bàn lễ tới là Vương Thiên bảo vệ nhà, nghe vậy liền cười nói: “Bà cô, đại nãi nãi của chúng ta cho nhà khác cũng như vậy. Loại bàn lễ này chuẩn bị tới ba bàn, hai phần khác đưa đến Trần gia và Thái gia. Đại nãi nãi nói, đều là người một nhà tự nhiên sẽ chọn những thứ tốt nhất.”

Lý di nương cảm thấy xấu hổ vô cùng, nàng vốn cũng chuẩn bị sẵn bàn lễ rồi, tính toán đợi Minh Phỉ đưa bàn lễ tới sẽ cho người mang về, nhưng bây giờ nhìn cái này cũng cảm thấy không bằng người rồi. Thứ nàng chuẩn bị chỉ có giá vài đồng tiền, nên không biết phải làm sao? Nhưng không thể làm cái gì khác hơn lập tức nói: “Đã làm khó cho nãi nãi của các ngươi rồi.” Do dự liên tục, cuối cùng lấy mười mấy tiền thưởng thưởng cho Vương Thiên bảo vệ nhà.

Vương Thiên cười hì hì nói: “Bà cô đừng khách khí, trước khi đến đây, nãi nãi của chúng ta nói không được nhận tiền thưởng của bà cô. Nói là người trong nhà, không nên như vậy. Nếu nô tài nhận sẽ bị phạt.”

Lý di nương cũng biết người ta sẽ không nhìn đến mười mấy tiền của mình, nhưng Vương Thiên lại nói như vậy cũng là để cho nàng một cái bậc thang, nên cũng không kiên trì nữa liền khách khí tiễn Vương Thiên. Quay về lại thầm nghĩ, Minh Phi đã chu đáo như ddlqd vậy, biết mình không giữ tiền, mọi sự đều không tự chú được, cố ý bảo toàn thể diện của mình trước mặt hạ nhân, nên mình cũng muốn chủ động một chút mới đúng. Gấp gáp trở về tìm Cung Trung Tố thương lượng, ý muốn giữ mặt mũi của chi thứ hai, thừa lúc trời còn chưa tối, cần chuẩn bị một bàn lễ khác đầy đủ hơn đưa qua.

Cung Trung Tố lại nói: “Nói những thứ nghi thức xã giao này làm cái gì? Chúng ta vốn chính là như vậy, phải liệu cơm gắp mắm, bọn nó có tiền thì phô trương lãng phí, chúng ta không có. Chúng ta có thứ gì sẽ đưa qua thứ ấy, chẳng lẽ nàng dám nói năng gì?”

Đã lễ thì phải có qua có lại, đây là người hai nhà khác nhau, dù nghèo thế nào thì vẫn có thể làm được một bàn lễ để trả lại chứ? Lý di nương bất đắc dĩ nghĩ thầm, nhưng dù sao thì có vứt đi cũng không phải là mặt mũi của nàng, nàng chỉ là một di nương không có con cái thì có thể làm gì nữa? Vốn nàng giận dỗi không cần trông nom gì song nghĩ đi nghĩ lại nàng đích thân mang bàn lễ đã chuẩn bị đưa sang nhà sát vách.

Minh Phỉ đang thương lượng với Tiết Minh Qúy mới chưởng quỹ, quản sự các cửa hàng đến ăn cơm giao thừa, thuận tiện thảo luận vấn đề người đi hay người ở, nghe báo Lý di nương tự mình đưa bàn lễ tới thì không khỏi có chút kinh ngạc.

Không thể không tạm thời dừng chuyện lại để Lý di nương đi vào.

Lý di nương sai người bày bàn lễ lên bàn, mặt mũi đỏ bừng nói: “Đại nãi nãi, ta…”

Minh Phỉ đảo mắt qua nhìn đã sớm thấy rõ ràng mấy đĩa trên bàn, quả nhiên không khác với dự liệu của nàng là mấy. Chỉ là nàng đưa bàn lễ đến cũng chân tâm thật ý muốn ăn một cái tết náo nhiệt, không phải vì mình đưa bao nhiêu thì muốn thu lại bao nhiêu. Thấy Lý di nương xấu hổ, nàng cười tiền lên cầm tay nàng ta nói: “Di nương bận rộn chuyện của cả nhà, còn phải chuẩn bị gia yến giỗ tổ vào ngày mai, chỉ cần sai người đưa tới là được, sao phải cần đích thân đến đây một chuyến?”

Lý di nương nói: “Lần đầu tiên ta quản lí chuyện nhà, sai sót khắp nơi, vừa không có kiến thức nên không có khả năng chuẩn



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT