Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 245: Chương 243

Edit: hoada.

Tống đạo sĩ thính tai, cũng không quay đầu lại nói: “Nha đầu, nếu lão đạo sĩ ta phi thăng thì đó chính là đắc đạo, không cho phép các ngươi khóc. Người nào khóc, ta trục xuất gia môn.” Không đợi Minh Phỉ trả lời lại hỏi: “Mùa đông năm nay, ta muốn mặc quần áo mới, khi nào thì ngươi làm cho ta bộ đồ mới đây?”

Minh Phỉ vội vàng cười mở bao quần áo ra lấy một chiếc cầm bào màu tím làm từ da đê khảm hoa văn khoác lên người ông: “Lão ngài có thích hay không?”

Tống đạo sĩ ngừng tay, tỉ mỉ sờ cẩm bào da dê lại nhìn chút hoa văn thở dài: “Thật là lãng phí quá. Khi ta còn trẻ, trời vào đông cũng chỉ mặc một chiếc áo kép, sau này tuổi tác cao hơn, cũng chỉ mặc áo vải, lúc này thì được mặc áo da a.” Nói rồi nhỏ giọng cười cười: “Ta không có khuê nữ nhưng cũng coi như là được hưởng phúc của khuê nữ rồi.”

Minhh Phỉ chỉ chỉ một chiếc áo da gấm xanh ngọc trong bao quần áo nói với Thanh Hư: “Còn đây là làm cho huynh.”

Thanh Hư hơi chau chau đôi mày nhưng cũng tới mở ra nhìn nói: “Năm nay miễn phí tiền nhang đèn.”

Minh Phỉ thở nhẹ một hơi rồi nhẹ nhõm cười: “Giống như là ta bị thua thiệt rồi.”

Thanh Hư nói: “Đã là huynh muội còn so đo như vậy sao?”

Tống đạo sĩ liếc nhìn hai người rồi xảo trá cười, sau đó tiếp tục vùi đầu khổ ăn.

Minh Phỉ đợi ông ăn xong thì hỏi về bệnh tình của Tiết Diệc Thanh: “Ngài thấy bệnh tình của nàng thế nào? Mấy ngày nữa, nàng phải trở về Phủ Minh rồi, ngài xem có thể cho nàng ít thuốc mang về uống không?”

Tống đạo sĩ vuốt vuốt chùm ria mép nghiêm túc nói: “Là có chuyển biến tốt nhưng không thể trị dứt điểm được. Sau khi ngươi về nói nàng đừng uống thuốc nữa, ta sẽ đưa cho nàng loại thuốc viên, hai ngày uống một viên rồi từ từ nghỉ ngơi điều dưỡng thôi.”

Minh Phỉ nghe như vậy thì cảm thấy rất nặng nề, lại ngồi bồi nói chuyện với Tống đạo sĩ một lúc, tính toán thời gian này Cung Viễn Hòa đã về nhà rồi nên từ biệt Tống đạo sĩ và Thanh Hư để trở về.

Dọc đường về, Đan Hà và Kim Trâm rúc vào nhau nhỏ giọng nói chuyện không ngừng, thỉnh thoảng còn cười ra tiếng. Còn Bạch Lộ thì cực kì quy củ ngồi bên cạnh Hoa ma ma, hai mắt nhìn thẳng, Hoa ma ma không thích bộ dang si mê của Đan Hà sau khi rời khỏi quán rượu nên khen Bạch Lộ: “Bạch Lộ càng ngày càng trầm ổn.”

Bạch Lộ yếu ớt cười rồi cúi đầu không nói gì.

Kim Trâm châm chọc nhìn Bạch Lộ, đây không phải là trầm ổn mà là mất hứng đấy.

Về đến nhà, Cung Viễn Hòa vẫn chưa trở về, bên sát vách cũng tới thúc giục mấy lần. Minh Phỉ nghĩ thầm nếu có đi qua cũng chỉ có thể mắt to trừng mắt nhỏ với Cung Trung Tố thôi, mà càng nhìn càng thấy không thích nên tránh đi. Đên Ấm Tê các của Tiết Diệc Thanh tránh mặt, cởi áo da ra cùng Tiết Diệc Thanh nằm lệch trên giường nghe Hoa ma ma kể chuyện.

Ở Ấm Tê các vừa ấm lại vừa thoải mái, Minh Phỉ cảm thấy buồn ngủ, càng về sau cũng không biết Hoa ma ma nói cái gì, chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc. Đang vất vả chống đỡ cơn buồn ngủ, chợt nghe Đan Hà vui vẻ đến báo: “Nãi nãi, đại gia đã trở lại!”

“Thật?” Minh Phỉ nhảy lên luống cuống tay chân mặc lại áo da: “Đã đi tới đâu rồi?”

Đan Hà ngồi chồm hổm xuống mang giày cho nàng cười nói: “Vừa đến bến tàu đã cho người cỡi ngựa chạy trở về báo tin, lúc này có lẽ cũng đã tới cửa lớn rồi, nãi nãi nhanh lên một chút.”

Minh Phỉ đi nhanh đến cửa rồi xoay ngược trở lại, đứng trước bàn trang điểm của Tiết Diệc Thanh soi gương, cầm lược chải lại tóc, sửa sang lại trâm vàng trên đầu, chỉnh sửa lại vạt áo.

Tiết Diệc Thanh thấy vậy cười ha ha: “Không ngờ biểu tẩu cũng có lúc khẩn trương như vậy, đã rất đẹp mắt rồi! Đi nhanh đi! Cẩn thận kẻo vấp ngã a!”

“Muội cũng chuẩn bị một chút, lát nữa chúng ta phải sang bên sát vách.” Minh Phỉ không để ý Tiết Diệc Thanh trêu chọc phản kích lại rồi cười đi nhanh đến đón Cung Viễn Hòa. Chưa tới cửa thùy hoa đã thấy bên cạnh Cung Viễn Hòa có một ma ma và một nữ nhân mặc áo choàng trắng trong tay còn bế một bé trai chừng hai tuổi, vóc người nhỏ nhắn, mặt mũi gầy gò đi tới.

Mặc dù nàng kia vẫn đội mũ trùm đầu nhưng Minh Phỉ vẫn nhận ra đó chính là nữ nhân kia là Đặng Cửu, người nàng và Cung Viễn Hòa gặp trên đường đến Phủ Minh, chỉ không biết đứa bé nàng ôm trong ngực là ai.

Cung Viễn Hòa đưa mắt nhìn quanh khi thấy nàng mặc chiếc áo khoác da dê màu xanh, mặc đai lưng màu



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT