Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 246: Chương 244

Editor: Trịnh Phương

Minh Phỉ cùng Cung Viễn Hòa, Tiết Diệc Thanh bước vào Thương Hàn đường thì người của chi thứ hai, trừ Cung Nhị phu nhân ra, toàn bộ đã đến đông đủ.

Cung Trung Tố nghiêm mặt lạnh lùng, hầm hừ nhìn chằm chằm Cung Viễn Hòa cùng Minh Phỉ hành lễ với hắn: "Sao lúc này mới đến? Cả nhà đều phải chờ các ngươi."

Cung Viễn Hòa nhàn nhạt nói: "Vừa về nhà, thu thập một đổi, lại nán lại đổi một bộ đồ. Thẩm thẩm đâu? Sao lại không thấy nàng?"

Hắn là tự vạch áo cho người xem lưng. Cung Trung Tố lạnh lùng hừ một tiếng: "Thân thể nàng không thoải mái." Cung Nhị phu nhân làm ra chuyện như vậy, vì danh tiếng, hắn tất nhiên không được mang nàng cho quan phủ hoặc hưu thê, nhưng cũng không thể cho nàng ra ngoài tham gia gia yến cùng giỗ tổ.

Cung Viễn Hòa "A" một tiếng, cũng trầm mặt ngồi xuống không nói lời nào. Trong lòng Cung Trung Tố có rất nhiều bực dọc cùng tức giận, có ý muốn phát tác, nhưng khổ nỗi trước mặt Tiết Diệc Thanh hắn lại là không mở được cái miệng, chỉ có thể là giương mắt nhìn không nói lời nào.

Cung Viễn Trật thấy không khí nặng nề, vội hoà giải: "Di nương, thời gian đã không còn sớm, có phải nên mở tiệc rồi không?"

Lý di nương liếc Cung Trung Tố một cái, thấy hắn không tỏ ra phản đối, liền cười nói: "Lập tức, lập tức." Kêu ma ma nha hoàn nhanh chóng sắp xếp bàn, mang thức ăn lên.

Trong lúc đợi mở tiệc, Cung Viễn Trật tìm rất nhiều chuyện cười để nói, cố gắng kéo không khí, Minh Phỉ sợ Tiết Diệc Thanh không được tự nhiên, liền chủ động nói chuyện linh tinh vơi hắn, ngay sau đó Cung Viễn Hòa cũng gia nhập vào, đương nhiên Cung Tịnh Kỳ, sau khi Chu di nương chết, biết mình không có hi vọng gả cho Chu Dần mà ủ rũ rất cũng miễn cưỡng lên tinh thần nói đùa vài câu.

Chỉ trong chốc lát, chỗ bọn họ nói tới khí thế ngất trời, chỉ có Cung Trung Tố xụ mặt buồn bực, Cung Nghiên Bích cùng Cung Viễn Khoa ngồi ở một bên âm thầm trao đổi. Trong lồng ngực Cung Trung Tố bọc một đống lửa, bùng nổ, thấy Cung Viễn Hòa cùng Minh Phỉ cười đến rực rỡ, càng trở nên bực bội. Nổi giận đùng đùng mắng Lý di nương: "Không phải nói đã làm xong từ sớm sao? Sao còn chưa khai tiệc?"

Lý di nương luôn miệng nói: "Nhanh lên, nhanh lên, rất tốt."

Cung Trung Tố vẫn không chịu bớt giận: "Chút việc nhỏ thế này cũng không làm được. . . . . ." Quái gở cằn nhằn một chuỗi dài. Cung Viễn Hòa nhàn nhạt nói: "Đã ăn tết, thì nên vui mừng mới đúng. Cần gì vì chút chuyện nhỏ như hạt mè hạt đậu này mà làm ầm ĩ khiến tất cả mọi người không vui? Sớm một chút hay muộn một chút cũng đâu có sao?" Minh Phỉ không ngờ hắn sẽ chọn lúc này để chống đối Cung Trung Tố, vội kéo kéo tay áo của hắn, ý bảo hắn có việc gì thì cơm nước xong lại nói. Cung Viễn Hòa lật tay lặng lẽ cầm tay của nàng, ý bảo nàng đừng động. Minh Phỉ nhìn lướt qua mọi người chi thứ hai ngồi trong nội đường đều có tâm sự riêng, nghĩ thầm ngày này sớm muộn cũng phải đến, đến chậm không bằng đến sớm, nên cũng không xen vào nữa.

"Đây là ngươi đang dạy dỗ ta?" Cung Trung Tố mới nghe vậy đã giận dữ, lại thu hết hành động mờ ám của tiểu phu thê hai người vào trong mắt, càng thêm tức giận, không khỏi gắt gao nhìn chằm chằm Cung Viễn Hòa.

Cung Viễn Hòa không chút yếu thế nhìn thẳng vào hắn: "Trong lòng phụ thân có điều gì không thoải mái? Cứ nói ra, nhi tử giúp ngài giảm bớt buồn phiền."

Ánh mắt hai người giằng co, ai cũng không chịu nhường ai.

Cung Trung Tố cười lạnh: "Ngươi có thể sao? Ngươi lại nói thử xem, mấy ngày nay ngươi đã làm gì?" Cung Viễn Hòa bình tĩnh tự nhiên: "Ta đi Minh phủ, giao thiệp giúp Đặng gia, không phải phụ thân đã sớm biết đường đi nước bước của ta sao?" Hắn làm chuyện quang minh chính đại, căn bản không cần giấu giếm.

Cung Trung Tố chưa từng nghĩ, Cung Viễn Hòa thản nhiên bất ngờ, một chút ý tứ che dâu cũng không có. Trong lòng hắn oán hận Cung Viễn Hòa tiêu xài nhiều như vậy chỉ vì một người ngoài không liên quan như Đặng gia, lại không chịu tốn tiền vì mấy đệ muội mình, chỉ là không nói ý định cùng nỗi oán hận này ra miệng, chỉ có thể tấn công từ bên ngoài: "Ngươi lớn, việc thành gia lập nghiệp, ngươi làm gì, chưa bao giờ nói với ta, sao ta biết ngươi làm cái gì đi? Cho dù hỏi tức phụ ngươi, tức phụ của ngươi cũng không ngừng lừa ta, nói ngươi đi làm việc thay gia đình thúc thúc ngươi? Ha ha, người làm phụ thân như ta đây, không biết được xem là gì ở trong mắt các ngươi!"

Cung Viễn Hòa vuốt ve ống tay áo, nói: "Đúng là ta đã nói cho nàng biết. Bởi vì chuyện này rất gấp, ta sợ hù dọa nàng, cũng sợ khiến ngài lo lắng, cho nên cũng không có nói cho ai khác."

Lúc này Cung Trung Tố có thể tìm được việc để trách móc, hét lên một tiếng vang như tiếng sấm: "Ngươi còn biết sợ ta lo lắng? Đặng gia này là trọng phạm triều đình! Chẳng lẽ ngươi không sợ bị họa lây, hại cả nhà chúng ta sao?" Lời này của hắn, cũng có mấy phần là thật, tuy là chua xót, đỏ mắt, nhưng hắn thật đúng là sợ Cung Viễn Hòa bị cuốn vào trong, nói



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT