Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 25: Chương 25

Editor: Lovenoo1510

Trời tờ mờ sáng, Minh Phỉ mới mở mắt ra đã nghe thấy Kiều Đào ở một bên dịu dàng nói: “Tam tiểu thư đầu còn choáng váng nữa không? Trong miệng có bị đắng không? Uống chút nước mật ong nhé?” Tiếp theo người bị đỡ dậy, một cái chén được đưa tới khoé miệng.

Minh Phi lười phải mở mắt, dựa vào trong ngực Kiều Đào, uống nước mật ong ấm, sau đó nằm lỳ ở trên giường híp mắt nhìn Kiều Đào mở rương tìm cho nàng quần áo mặc hôm nay.

Ai ngờ tay Kiều Đào ở trong rương đụng chạm, liền khẽ nhíu mày một cái, ngược lại lấy tay xuyên thẳng xuống đáy rương, khẩn trương lục lọi. Sự việc đã bại lộ, Minh Phỉ thầm kêu không tốt, nhanh nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Nghe được tiếng bước chân vang lên, hình như có người trước mặt nhìn chằm chằm nàng, Minh Phỉ chột dạ, con ngươi cũng không dám chuyển.

Kiều Đào thở dài: “Tam tiểu thư ngài đừng giả vờ nữa. Con chó kia đã cứu mạng ngài, ngài đau lòng nó, nguyện ý lấy ra ít bạc cho nó là được, cũng như là kết thiện duyên. Nhưng ngài phải biết, dưới gầm trời này không phải người nào cũng thiện tâm giống như ngài, trong mười người cũng có đến năm sáu người là có ý đồ xấu, thấy hơi tiền là nổi lòng tham, ức hiếp người già bắt nạt trẻ con. Hai mươi lượng bạc không phải là một số tiền nhỏ, ngài tốt xấu gì cũng nên thương lượng một chút với nô tỳ mới phải.”

Kiều Đào nói lời này ngược lại nhắc nhở Minh Phỉ, nên làm bộ dáng như bị lừa, đến chết vì sĩ diện cũng không chịu nói ra. Minh Phỉ sau khi hạ quyết tâm, dứt khoát giả vờ, nhắm mắt không nói chuyện, Kiều Đào lại lập lại một lần, tốt tính nói: “Nô tỳ cũng không phải là muốn làm phiền ngài, muốn trông nom ngài, chỉ là sợ tiểu thư tuổi còn nhỏ, bị người khác lừa gạt. Ngài và nô tỳ nói chuyện một chút, rốt cuộc là ngài đem bạc cho ai?”

Minh Phỉ chỉ nhắm mắt giả bộ ngủ không chịu nói lời nào. Kiều Đào bất đắc dĩ, chỉ đành phải sờ sờ đầu nàng, rồi đi chuẩn bị quần áo cho nàng lần nữa, cũng âm thầm hạ quyết tâm, về sau tiền và của cải vẫn không nên tuỳ tiện để trong tay tiểu thư, nàng chưa có nếm qua được chỗ tốt của tiền bạc, không biết trong tay có bạc là chuyện có bao nhiêu tuyệt vời, mình phải thay nàng bảo quản thật tốt, từ từ dạy nàng, như vậy mới không phụ sự phó thác của Đại công tử.

Minh Phỉ cũng biết, trải qua chuyện này, tự mình lấy từ trong tay Kiều Đào keo kiệt kia ra 60 lượng bạc là rất khó khăn.

Đoán chừng cảm thấy chuyện như vậy rơi vào trong lỗ tai Hoa ma ma thì sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của Minh Phỉ, nên một chữ Kiều Đào cũng không nói với Hoa ma ma, mấy ngày này chỉ vụng trộm đặc biệt chú ý tới mấy chuyện xung quanh người Ngô gia thôi. Cũng thấy mấy ngày này, cái gì cũng không nhìn ra, nên đành phải mỗi ngày ở trước mặt Minh Phỉ nói thầm, gạo tẻ tốt nhất là mấy đồng một đấu, thịt loại ngon và vải chất lượng tốt bao nhiêu bạc một cân, một này, hai mươi lượng bạc có thể đủ cho một gia đình vượt qua những ngày như thế nào.

Lỗ tai Minh Phỉ thì nghe, trong miệng lại nịnh nọt, một bộ dáng biết sai



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT