Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 253: Chương 251

Editor: Cà Rốt Hồng

Minh Phỉ chưa bao giờ thích làm chuyện không có ý nghĩa. Nàng đối với Đặng gia và Đặng Cửu không có chút tình cảm nào, nguyên nhân làm ra tất cả chuyện này cũng đều là bởi vì Cung Viễn Hòa. Nàng có thể đối với Đặng Cửu quan tâm đầy đủ, có thể đồng tình Đặng Cửu, nhưng nếu Đặng Cửu không cần, đương nhiên nàng không cần thiết phải lãng phí thời gian và tinh lực.

Vì vậy tất cả đều khôi phục như cũ, nàng chỉ trông nom ăn, mặc, ở, đi lại, Đặng Cửu muốn ra cửa, tới hỏi xe ngựa, thì nàng phái xe cho; Đặng Cửu muốn tìm Cung Viễn Hòa hỏi thăm tin tức, chờ Cung Viễn Hòa về nhà, nàng liền sai người đi mời; nếu có người hỏi thân phận lai lịch của Đặng Cửu, nàng liền tẫn trách che giấu thay cho; nếu Đặng Cửu cần giúp đỡ, nàng liền tận lực; ngoài ra bình đạm như nước.

Hoa ma ma lại bắt đầu có ý kiến đối với Đặng Cửu. Nguyên nhân là có mấy lần Đặng Cửu đi ra ngoài, đều là cùng Cung Viễn Hòa đồng thời trở về. Mặc dù hai người khách khách khí khí, cởi ngựa thì cởi ngựa, ngồi xe thì ngồi xe, cũng không có hành động thất thường gì; mà ở trong nhà Đặng Cửu muốn tìm Cung Viễn Hòa nói chuyện thì đều ở ngay trước mặt Minh Phỉ, cử chỉ có độ, quang minh chính đại, Hoa ma ma vẫn sinh địch ý đối với Đặng Cửu, vì vậy tại một lần Đặng Cửu tới tìm Minh Phỉ nói chuyện, thừa dịp Minh Phỉ còn chưa ra, nói xa nói gần hỏi thăm Đặng Cửu bao nhiêu tuổi, có phu gia hay chưa.

Đặng Cửu nhíu mày một cái, qua một hồi lâu mới thấp giọng nói: "Còn chưa có."

Hoa ma ma quả thật cảm thấy khó tin. Theo bà thấy, Đặng Cửu lớn tuổi như vậy —— so với Cung Viễn Hòa thì còn lớn hơn một chút, vậy mà không có phu gia, lại còn một mình dẫn theo chất nhi ở trong nhà bà con xa quăng tám sào cũng không tới, ngày tết trong nhà cũng không có người đến xem một chút, cho dù là vì cầu y, thì cũng thật sự là một chuyện quỷ dị.

Thấy vẻ mặt Hoa ma ma khóa chặt, tự bản thân Đặng Cửu cũng cảm thấy, nàng lớn tuổi như vậy còn chưa có phu gia thì có chút đặc biệt, liền cười lớn che giấu nói: "Ta giữ đạo hiếu cho phụ mẫu nên trì hoãn, sau đó thì tẩu tẩu không còn, ca ca bệnh nặng ta lại không yên tâm chất tử."

Minh Phỉ từ gian trong ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy trong mắt Đặng Cửu có chút không vui cùng lúng túng, cùng với sắc mặt âm trầm của Lưu ma ma phía sau nàng ta. Vừa thầm trách Hoa ma ma nhiều chuyện, vừa thuận theo lời nói của Đặng Cửu nói mấy câu qua loa, dời đề tài này đi.

Tâm tình Đặng Cửu vốn không tốt liền xuống dốc không phanh, càng ngày càng không tốt, miễn cưỡng nói mấy câu, liền cáo từ rời đi.

Minh Phỉ trách cứ Hoa ma ma: "Từ trước đến nay ma ma không phải là một người hay lắm mồm, bản thân nàng ta có khó xử của nàng ta, bà hỏi nàng ta cái này làm gì? Khó trách nàng ta khó chịu." Mặc dù nàng cũng cảm thấy gia đình Đặng Cửu trì trệ chưa định ra một mối hôn sự cho nàng ta cũng khá là kỳ quái, nhưng theo lễ nghi, nàng chưa bao giờ đề cập đến cũng không hỏi, không ngờ hôm nay Hoa ma ma đã tranh hỏi ra rồi.

"Nô tỳ cũng chỉ là thuận miệng hỏi như vậy, ai ngờ vậy mà nàng ta thật sự còn chưa có." Nói đến đây, trong mắt Hoa ma ma tăng thêm mấy phần khinh thường, "Biểu tiểu thư này dẫn tiểu thiếu gia kia đi xem bệnh, không phải nên mời nãi nãi đi cùng sao? Nàng ngược lại, một mình đi ra ngoài còn chưa tính, còn thường gặp mặt đại gia cùng nhau về nhà? Cái này thật là khéo. Năm nay không trở về nhà, Lục gia cũng không tới thăm hỏi một chút, người ở trong nhà chúng ta, coi như xuất phát từ lễ tiết, cũng nên để cho người ta tới xem một chút chứ?"

"Thật sự có người nói cái gì rồi hả?" Minh Phỉ nghe ý này của bà ấy, là nghi ngờ Đặng Cửu rồi. Mà loại hoài nghi này của Hoa ma ma, thật ra cũng đại biểu cho suy nghĩ của đại đa số người ở trong nhà, suy cho cùng thân phận của Đặng Cửu không giống với Tiết Diệc Thanh, lai lịch luôn có chút không minh bạch như thế, nàng ta lại không thích giao thiệp với những người khác trong nhà, cũng không ban thưởng hào phóng như Tiết Diệc Thanh, hành sự lộ ra chút thần bí, bọn hạ nhân loạn nói bậy sau lưng luôn là có.

Hoa ma ma cười nói: "Chỉ là sau lưng suy đoán lung tung mà thôi, nô tỳ đã xử trí, về sau không ai dám nói lung tung nữa. Nhưng huyệt không trống thì không có gió, mấy ngày nay cử chỉ của nàng ta có chút làm người dị nghị."

Minh Phỉ đành phải nói thân phận thật của Đặng Cửu và tại sao nàng ta thường phải đi ra ngoài cho Hoa ma ma nghe, dặn dò bà ấy: "Bây giờ nàng ta đang gặp khó khăn, trước kia đã quen đi khắp nơi, ma ma không nên dùng cách đối đãi khuôn sáo của nữ nhi khuê các bình thường mà đối đãi nàng ta. Xem như là có người hỏi, bà cũng phải tìm cách thay nàng ta che giấu một phen mới được." Nếu Cung Viễn Hòa muốn Đặng Cửu, thì đã sớm muốn, sẽ không chờ đến bây giờ. Cho dù nàng không tin Đặng Cửu, thì cũng tin tưởng Cung Viễn Hòa.

Hoa ma ma nghe xong càng thêm khẩn trương: "Nãi nãi ah, người cũng đừng không nghe khuyên bảo, loại dáng vẻ này càng phải cẩn thận hơn. Người suy nghĩ một



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT