Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 255: Chương 253

Ngày mùng tám tháng một, Quách gia từ Minh phủ tới Thủy thành phủ, tạm thời mướn một cái nhà, chuẩn bị nghênh thú (cưới vợ) Cung Nghiên Bích vào ngày mùng mười.

Bởi vì thân phận của Lý di nương không đủ cao, Minh Phỉ chỉ đành phải đại biểu nữ quyến Cung gia ra mặt, cùng Cung Trung Tố tới bàn bạc với người Quách gia, thương lượng công việc cụ thể.

Xe ngựa đến bên ngoài tiểu viện được Quách gia thuê lại, Cung Trung Tố không khỏi nhíu mày, tiểu viện này, không nói tới sự nhỏ hẹp cùng vắng vẻ, thì vẫn bẩn thỉu như thế, tựa như chưa từng được quét dọn.

Thành thân là chuyện lớn, Quách gia cũng quá tiết kiệm rồi. Trong lòng hắn đã không vui mừng từ trước, nhưng chuyện càng không vui mừng dành cho hắn vẫn còn ở phía sau.

Sau khi gọi người mở cửa tự giới thiệu, tên đầy tớ giữ cửa cứng nhắc mà mời bọn họ vào phòng khách, trà cũng không dâng, nói là đi mời gia chủ, liền chạy ra ngoài rồi mất dạng.

Cung Trung Tố cùng Minh Phỉ xơ xác ngồi khoảng hai chung trà, đại tẩu Bạch thị của tân lang Quách Hoài mới dẫn hai phụ nhân lớn tuổi, nghe nói là trưởng bối Quách gia tới, mặt mũi tràn đầy tươi cười bỏ ra ngoài.

Bề ngoài của Bạch thị ước chừng bốn mươi mấy tuổi, mặc một cái áo nửa mới nửa cũ màu hổ phách phối với cái váy màu hạt đậu, nhìn vô cùng ngột ngạt. Chỗ chết người nhất chính là, nàng cười một tiếng liền lộ ra hai chiếc răng cửa lớn màu vàng, tựa như một con chuột hải ly, thấy thế nào cũng rất tức cười.

Chính nàng cũng biết khuyết điểm chết người này, liền liều mạng muốn che giấu, mỗi lần mở miệng nói chuyện, đều phải dùng tay áo che miệng. Vừa cười vừa nói, mắt lại luôn nhìn đối phương, giống như là liếc mắt đưa tình, quăng mị nhãn.

Trước kia Minh Phỉ đã từng quen biết nàng, đã quen thuộc, còn có thể nhịn được, nhưng Cẩm Hà cùng Vân Cẩm lần đầu theo ra ngoài lại có chút không nhịn được, sau khi bị Kim Trâm lạnh lùng trợn mắt nhìn, cảm giác bị hù dọa vì nụ cười kia mới xem như biến mất.

Cung Trung Tố mới nói hai câu với Bạch thị, thì không chịu nổi, cau mày dùng dáng vẻ của nhạc phụ tương lai nói: "Sĩ Thành đi đâu rồi? Gọi hắn ra ngoài, ta có lời muốn nói với hắn."

Bạch thị giấu tay áo cười nói: "Hắn có chút việc, vừa tới liền đi thăm bạn rồi."

Cung Trung Tố không vui, rõ ràng trước khi tới hắn đã từng cho người tới báo, tên kia biết rõ hắn muốn đến, còn chọn ngay lúc này đi thăm bạn? Đây là cái đạo lí gì? Nhưng nghĩ tới đã đến tình trạng này, cũng không thể nổi giận, chỉ đành phải cố nén cơn tức này, trầm mặt nói: "Khi nào hắn trở lại?"

Bạch thị kéo tay áo, lộ ra nửa khóe miệng: "Không biết được. Ước chừng là sắp trở về rồi. Lúc trước thông gia phái người đưa thư tới đây, còn tưởng rằng sẽ tới muộn một chút. . . . . ." Ngụ ý là Cung gia đến quá sớm chút, thấy sắc mặt Cung Trung Tố không tốt, vội nói: "Ông thông gia có chuyện gì, chỉ cần phân phó ta làm là được, ta nhất định sẽ làm thật thỏa đáng."

Cung Trung Tố liền cho Minh Phỉ ánh mắt: "Ngươi nói cùng đại tẩu." Chính mình bưng trà ngồi hầm hừ sinh hờn dỗi ở đại đường (phòng khách, nhà chính). d"đ/l~q%đ

Minh Phỉ liền hỏi Bạch thị, có bao nhiêu người của Quách gia tới nghênh thú, ngày mai là nghỉ tạm một đêm ở đây, hay là trực tiếp lên thuyền về Minh phủ? Nếu như nghỉ một đêm ở chỗ này, vậy tân phòng ở đâu, sao còn chưa bố trí.

Bạch thị đáp: "Đã bao xong thuyền, đón người xong liền trực tiếp lên thuyền, không câu nệ giờ nào, sắp xếp xong đồ cưới liền rời thuyền, không nghỉ lại đây." Lại cố ý giải thích: "Nếu không phải vậy thì sẽ không mướn cái viện nhỏ như vậy, uất ức tân nương tử. Viện tử này nhìn khó coi, nhưng chỉ có người nhà ta ở, sẽ không ai so đo, tiết kiệm được bạc, cũng vì tân phu thê bọn họ."

Nếu tân nhân phải nghỉ ở chỗ này cả đêm, theo phong tục Thủy thành phủ, ngoại trừ tiền mướn viện, còn phải cho một khoản tiền khác, cho đối phương mua pháo tới đốt mới được, đó chính là khoản chi tiêu khác. Tuy Quách gia thật sự là vì tiết kiệm bạc, nhưng Bạch thị này nói chuyện coi như dễ nghe, Minh Phỉ liền cười tâng bốc Bạch thị mấy câu, nói nàng làm việc thỏa đáng trầm ổn, kính nhờ nàng tương lai chỉ


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT