Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 259: Chương 257

Editor: Cà Rốt Hồng

Đương nhiên Viên Mai Nhi sẽ không cho lời này của Thôi Mẫn là thật sự vui vẻ, nàng ta níu lấy ống tay áo chần chừ chốc lát, trong mắt tràn lên nước mắt, ủy khuất nói: "Lão gia, thiếp có thiện ý đến thăm nàng ta, nhưng nàng ta lại ức hiếp thiếp như vậy, ngay trước mặt nhiều người mà ăn nói bừa bãi, bịa đặt lung tung thế kia, thiếp chỉ là tức quá, lúc này mới. . . . . ."

Thôi Mẫn cũng không thèm nhìn tới nàng ta, nhẹ nhàng khoát tay, ý bảo nàng ta im miệng, nhàn nhạt nói: "Thu dọn một chút, lập tức về nhà, ta ở dưới lầu chờ nàng." Không đợi nàng ta phản ứng, hắn đã đi thẳng ra ngoài rồi. Trước sau như một, thái độ của hắn giống như sau khi nàng ta cùng hắn từ Thủy Thành Phủ trở lại Phủ Minh, nàng cùng Thôi Cát Nhi, Thôi lão phu nhân, các cơ thiếp của hắn xảy ra xung đột, hắn cũng không nghe nàng ta giải thích, cũng không mắng nàng ta, ngay cả lời thừa thải cũng không có, mà là bình tĩnh lạnh nhạt phân phó nàng ta kế tiếp nên làm cái gì, sau đó bỏ đi. Chỉ là lần này, ngoài điều đó hắn lại có thêm một câu nhàn nhạt châm chọc.

Nàng ta cũng đã từng thử không nghe theo lời của hắn, làm theo ý mình. Nhưng rất nhanh nàng ta liền hối hận, nếu nàng ta không làm theo lời, hắn liền mười ngày nửa tháng chẳng quan tâm nàng ta, cho dù là nàng ta "Vô tình gặp được" hắn, tiến lên thiên kiều bá mị, nịnh nọt lấy lòng, nhận sai cầu xin tha thứ, hắn cũng vẫn là thái độ đó, khóe môi ngầm chứa ý cười, cứ như vậy nhàn nhạt nhìn nàng ta, cho đến khi thấy nàng ta xương cốt rã rời, một chữ cũng nói không ra.

Nàng ta không thể không làm theo lời hắn, bởi vì nàng ta không chịu nổi ánh mắt Thôi Cát Nhi và mấy cơ thiếp lúc đi thỉnh an nàng ta sau mười ngày nửa tháng hắn chẳng quan tâm nàng ta kia, cùng với, bọn hạ nhân nói bóng nói gió, chủ yếu nhất vâng, nàng ta thích hắn. Nàng ta còn trẻ như vậy, cả đời đường vẫn còn rất dài, nàng ta không thể không nhẫn.

Hôm nay là nàng ta tính sai. Nàng ta cho rằng sở dĩ hắn đối với nàng ta như vậy, là bởi vì hắn tôn kính Thôi lão phu nhân, thương yêu Thôi Cát Nhi, thiên vị sủng cơ của hắn, không để tâm đối với cái người nửa đường vào cửa là nàng ta. Nàng ta nghĩ, đối với người ngoài Thái Minh Phỉ này, có lẽ hắn sẽ không quản, ai ngờ hình như hắn càng tức giận hơn. Cũng không biết sau khi trở về qua bao lâu hắn lại không để ý tới nàng ta? Nghĩ tới đây, Viên Mai Nhi lo lắng không yên."Phu nhân. . . . . ." Nha hoàn Thanh Nịnh khe khẽ đẩy Viên Mai Nhi đang suy nghĩ đến xuất thần, thấp giọng nói, "Lão gia đang chờ ở phía dưới."

Viên Mai Nhi thở dài một hơi, hung hăng trợn mắt nhìn bà tử bưng trà đi ra ngoài lúc trước kia một cái. Nàng ta đã từng đổi rất nhiều người, nhưng rốt cuộc, những người này trước sau gì cũng ăn cơm của Thôi gia, từ đầu đến cuối cũng không thân thiết với nàng ta. Vẫn là nha hoàn bồi giá đáng tin cậy nhất, nàng ta hài lòng vỗ vỗ tay Thanh Nịnh, không tiếng động bày tỏ khen ngợi.

Bà tử kia quét mắt qua Thanh Nịnh một cái, khẽ cười một tiếng châm chọc không thể nhận ra.

Những khách nhân đã dần dần tản đi, Minh Phỉ đứng ở trước cửa sổ tương đối bí mật ở lầu hai yên lặng nhìn người Quách gia tiễn khách.

Thôi Mẫn toàn thân nho bào bình thường cũng không mang dáng vẻ nhu nhược, mang theo vẻ mặt tán thưởng vỗ vai tân lang đứng cũng không vững - Quách Hoài, mỉm cười nói mấy câu, mấy người ăn mặc phú quý phía sau hắn, chắc là quan viên Bố Chính Sử Tư nghe xong cũng cười lên ha hả, không khí có vẻ rất hiền hoà sôi nổi. Tiếp đó Viên Mai Nhi theo mấy nha hoàn ma ma vây quanh ra ngoài, thuận theo leo lên một chiếc xe ngựa nước sơn đen không tầm thường chút nào ở bên cạnh. Gã sai vặt dắt lấy ngựa, sau khi Thôi Mẫn ôm quyền cùng mọi người từ biệt, lên ngựa rời đi.

Đan Hà nghi hoặc nói: "Vị Thôi đại nhân này không dọa người giống như trong truyền thuyết á."

Kim Trâm nói: "Thế nào không dọa người? Bản thân ta cảm thấy ánh mắt kia của ông ta rất khiếp người. Ngươi xem ông ta chỉ liếc Thôi phu nhân một cái, Thôi phu nhân lại sợ như cái gì, từ giương nanh múa vuốt lập tức biến thành cúi đầu thuận mắt. Có thể thấy được cái biệt hiệu kia là danh bất hư truyền." Nói đến đây, nàng lo lắng nhìn Minh Phỉ, "Nãi nãi, làm sao bây giờ? Ông ta lợi hại như vậy, sẽ không nhận lỗi ở trước mặt người, sau đó lại tìm cách trả thù chứ?"

Minh Phỉ nói: "Ông ta quả thật muốn như thế, thì phải làm thế nào đây? Cũng không thể để tùy ý nói lung tung, phá hủy thanh danh người nhà của chúng ta. Nếu không về sau lão gia còn thế nào làm quan? Ngũ Tiểu Thư và Lục Tiểu Thư làm thế nào?" Chỉ mong Thôi Mẫn là một người lòng ôm chí lớn, sẽ không so đo những chuyện nhỏ nhặt lông gà vỏ tỏi này. Kim Trâm nghĩ lại mà sợ nói: "Thôi phu nhân kia đúng là điên rồi. Tại sao có thể tùy tiện động thủ đánh người chứ? May nhờ người nhanh hơn tránh đúng lúc, Thôi đại nhân cũng đi tới kịp thời, nếu không thật đúng là bị đánh uổng công." Minh Phỉ gật đầu nói phải: "Xưa nay tính tình nàng ta không tốt, hiện giờ còn nhỏ tuổi đã làm



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT