Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 263: Chương 261

Đặng Cửu cười nhạt: "Vốn nghĩ đến lúc đó sẽ nói với các ngươi, nhưng lại nghĩ tới, các ngươi đợi chúng ta như vậy, đột nhiên nói muốn đi là đi, không đủ lễ phép. Cho nên nói một tiếng với đệ muội trước." Giọng nói lại là vô cùng kiên quyết.

Buổi chiều Cung Viễn Hòa trở về, Minh Phỉ nói chuyện này với hắn: "Nói là tìm được đường cữu [cậu bên ngoại], muốn đi Bạch Châu. Ta nhớ là chàng từng nói qua với ta, nàng không có chỗ để đi , liền nói về sau từ từ lại nói, để cho nàng đừng nóng vội."

Cung Viễn Hòa cau mày nói: "Đặng gia là gia tộc lớn mạnh, hiển nhiên là không ít thân thích, nhưng sau khi xảy ra chuyện, người người cảm thấy lo lắng, đều sợ rước họa vào thân. Người bằng lòng hỗ trợ lại có thể giúp đều đi cùng bị bắt với Đặng đại ca rồi, còn dư lại đều là người không đồng ý giúp đỡ cũng không giúp được, cho nên ta mới đưa nàng và Sơn nhi về nhà. Đột nhiên lại toát ra một đường cữu, chẳng lẽ là nàng nghe lời tán gẫu nào đó?"

Minh Phỉ thấy sắc mặc hắn không tốt, liền nói: "Ta cho người đi hỏi thăm một chút." Lập tức liền gọi Hoa ma ma vào, đơn giản mà kể lại chuyện một lần, nói: "Hôm nay biểu tiểu thư đột nhiên nói phải đi, đại gia cùng ta cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, ma ma tới chỗ Lưu ma ma hỏi thăm một chút, xem là xảy ra chuyện gì. Nếu như là nghe nói xấu, không thể không nhận lỗi với nàng."

Hoa ma ma vội vàng thanh minh: "Từ sau ngày nô tỳ nghe đại gia cùng phu nhân dạy bảo, liền phong kín miệng, cũng không dám nói lung tung. Lại xử phạt mấy người xuyên tạc sau lưng, mấy ngày nay cũng không nghe người ta nói gì."

Cung Viễn Hòa nói: "Ngươi đi hỏi thăm một phen trước rồi hãy lý luận."

Hoa ma ma thấy gương mặt sa sầm của hắn, trong lòng cũng có chút sợ, vội vàng lui ra ngoài, thầm nghĩ: "Đặng Cửu này thật là thủ đoạn, này rõ ràng chính là lấy lui làm tiến chứ sao." Nhưng lại nghĩ, mình không hề nắm nhược điểm gì của nàng, nói ra cũng chỉ chọc đại gia cùng đại phụ nhân xa cách mình mà thôi, chỉ có thể là mở lớn mắt hơn một chút, trông coi kĩ giúp Minh Phỉ. Di6end*anl3qu^^yd0n

Hoa ma ma lén kêu Kim Trâm tới một bên, sau khi cẩn thận dặn dò, liền đi tìm Vương Thiên Bảo Gia, cầm kẹo và bánh ngọt dỗ Bảo Nhi nghỉ ngơi một chút, hỏi chút chuyện, lúc này mới lại tìm cớ đi tìm Lưu ma ma.

Bên này Minh Phỉ nói chuyện Quách gia với Cung Viễn Hòa, còn nói tới việc Viên Mai Nhi bới móc, Thôi Mẫn ngăn cản, để Viên Mai Nhi nói xin lỗi, lại mời nàng tới nhà chơi. Nói đến chuyện Viên Mai Nhi mắc tiểu chật vật không chịu nổi, tức giận chạy mất, nàng không khỏi cười ha ha, cười xong mới phát hiện sắc mặt của Cung Viễn Hòa thật khó nhìn.

"Chàng làm sao?" Minh Phỉ liên tưởng đến chuyện lúc trước hắn mất hứng bởi vì Đặng Cửu phải đi, liền nghiêm túc nói: "Là vì chuyện Cửu tỷ sao? Chàng yên tâm, nếu nàng là bởi vì có người nói lung tung nên uất ức rời đi, ta nhất định giúp nàng hả giận, nhận lỗi với nàng. Nếu ta giữ nàng lại, chính là thật tâm thật ý." Chỉ cần Đặng Cửu không làm ra chuyện có lỗi với nàng, nàng sẽ không lật tẩy chuyện Đặng Cửu đã làm.

Cung Viễn Hòa thấy nụ cười trên mặt nàng biến mất, lại nhắc tới Đặng Cửu, vội nói: "Không phải là vì cái này, sao ta lại không tin nàng. Ta là vì chuyện Viên Mai Nhi bắt nạt nàng mà tức giận." Bây giờ là Viên Mai Nhi, về sau nói không chừng vẫn sẽ có những người khác, chỉ bởi vì, khinh mình quan nhỏ mà thôi. Minh Phỉ thấy hắn nói chân thành tha thiết như vậy, liền nói: "Nàng không phải không bắt nạt được ta, ngược lại bị ta bắt nạt sao? Chàng tức cái gì?"

Cung Viễn Hòa buông mắt nói: "Ta là trượng phu nàng, nàng ở bên ngoài bị người khác bắt nạt, chính là lỗi của ta. Rõ rang không có đủ tiền, đối xử với nàng cũng không đủ tốt, ta muốn nỗ lực hơn, không để người khác bắt nạt nàng, để cho nàng có thể đi bắt nạt người khác."

Đây chính là cái gọi là tự tôn của nam nhân. Minh Phỉ kéo tay của hắn cười nói: "Đứa ngốc, mặc kệ chàng làm đến chức quan lớn gì, thủy chung đều sẽ có người lớn hơn so với chàng. Viên Mai Nhi bị ta bắt nạt, có phải là lỗi của Thôi Mẫn hay không? Có phải bởi vì hắn là quan nhỏ? Vì sao ta dám đối đãi với nàng như vậy? Bởi vì ta biết không quản ta chọc phải bao nhiêu tai họa lớn, chàng cũng sẽ không oán trách ta hận ta, cho nên không pphair lo lắng. Đối với nữ tử mà nói, quan trọng nhất không phải phu quân có bao nhiêu quyền thế, quan trọng là hắn cưng chiều hay không cưng chiều nàng. Chàng nha, không đáng tức giận vì chuyện này."

Cung Viễn Hòa sờ sờ đầu của nàng nói: "Lần trước Thôi Mẫn hỏi ta, sang năm đánh



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT