Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 264: Chương 262

Hai mắt Cung Viễn Khoa đẫm lệ mông lung nhìn Cung Trung Tố, không kịp chờ đợi nói: "Phụ thân người nói đi nhi tử nghe."

Cung Trung Tố nghiêm mặt nói: "Thứ nhất, từ này về sau đừng nhắc lại chuyện của di nương con nữa, chớ đừng nói chi là cáo quan gì đó... .Thứ hai, sau này con phải sống chung với phu nhân, nhị ca, Tam tỷ, Tứ đệ của con, không cho trong lòng tồn tại ngăn cách, càng không cho phép ôm hận trả thù. Thứ ba, đợi sau khi dời di nương con về phần mộ tổ tiên, con lập tức đến nông thôn ở giám sát gia trang chúng ta cày bừa gieo vụ xuân, không làm xong thì không cho trở lại, sau này cũng phải xử lý tốt cửa hàng trong nhà. Chỉ cần ngươi làm tốt ba chuyện này, ta lập tức sắp xếp dời mộ phần."

Cung Viễn Khoa đồng ý không chậm trễ chút nào : "Dạ, nhi tử đồng ý hết."

Cung Trung Tố thấy hắn đồng ý sảng khoái, nhớ tới dáng vẻ không tuân theo trước kia, ngược lại có chút chần chờ, nói: "Ngươi thật sự nghĩ thông suốt? Không cảm thấy uất ức?"

Cung Viễn Khoa thở dài: "Mấy ngày nay nhi tử đã suy nghĩ rất nhiều, tổ chim bị phá thì trứng cũng không lành. Mặc dù trong lòng rất đau đớn nhưng có thể làm thế nào? Cho dù bây giờ xuất ra ngụm tức này thì ngày sau con và nhị tỷ cũng sẽ bị liên lụy không có cuộc sống tốt lành, làm liên lụy tới thanh danh của phụ thân lại càng thêm bất hiếu. Người chết không thể sống lại, di nương ở dưới đất chắc chắn cũng hy vọng nhi tử và Nhị tỷ tỷ có cuộc sống tốt. Con chỉ có thể dựa theo nguyện vọng của di nương cố gắng nỗ lực cho tiền đồ sau này, Nhị tỷ tỷ mới có nơi dựa vào, không làm di nương thất vọng đây mới là Đại Hiếu."

Hắn nói đến hợp tình hợp lý, Cung Trung Tố nghe được gật đầu liên tục: "Không ngờ bình thường người vụng về ít ăn nói, lúc này lại nói có tình có lý như vậy. Ngươi có thể suy nghĩ ra chỗ mấu chốt trong này đó là điều tốt. Lúc đầu, tất nhiên ta cũng vì mọi người, nhưng ngươi và Nhị tỷ ngươi cũng là một thành viên trong này, d.đ,l;q;d cũng có thể được lợi, chính ngươi suy nghĩ một chút, nếu chuyện này rêu rao ra ngoài thì cửa hôn sự này của Nhị tỷ ngươi còn có thể tốt được sao?" Nói đến đây, lại chuyển sang vẻ mặt lạnh lùng nói: "Cho nên tốt nhất ngươi hãy nói những lời thật tâm! Nếu lừa dối ta phá hư danh tiếng nhà ta, hại Tam tỷ, Tam ca, tiền đồ của Tứ đệ thì đừng trách ta vô tình!"

Cung Trung Tố chưa từng nói ra ông ta sẽ trừng phạt cái gì nhưng trong lòng Cung Viễn Khoa và Lý di nương đều biết rõ. Chu di nương có thể dời mộ phần vào tổ mộ thì cũng có thể dời ra, còn đối với người sống mà nói mất đi sự che chở của gia tộc thì chính là lục bình không có rễ. Cung Nghiên Bích không có nhà mẹ để dựa vào, không thể sống thẳng lưng ở nhà phu quân, nếu Cung Viễn Khoa bị đuổi ra ngoài thì đời này coi như xong, ngay cả cơ hội xuất đầu cũng không có.

Cung Viễn Khoa cúi đầu có chút sợ hãi mà nói: "Nhi tử biết được lợi hại, nhất quyết không dám dính vào." Trong lòng hắn lại âm thầm cười lạnh, cả đời này hắn vốn không có tiền đồ gì đáng nói, hắn đã không còn gì để mất nữa thì hắn sợ cái gì? Nói đến Cung Nghiên Bích, dĩ nhiên sẽ có một con đường vừa có thể không phá hư danh tiếng Cung gia để không liên lụy đến tỷ ấy, lại vừa có thể khiến cho hắn đạt được ước muốn.

Cung Trung Tố thấy thái độ hắn cực tốt, tảng đá lớn trong lòng buông xuống một nửa, thả giọng chậm lại nói: "Ngươi đứng lên đi." Kêu hắn ngồi xuống, lại bảo Lý di nương đi lấy lá trà quý ra ngâm cho hắn uống..., cùng hắn tâm sự, nói rất nhiều lời hữu ích hứa cho hắn một phần tiền đồ: "Ngươi đọc sách không được nhưng d/đ;l;q;d đại ca ngươi từng nói với ta năng lực buôn bán của ngươi không tệ. Xích có sở đoản phi đao có sở trường(*), ta dự định như thế này, tốt nhất ngươi nên kinh doanh cửa hàng và lo liệu việc ở thôn trang, sau này nhị ca và Tứ đệ của ngươi đi học có tiền đồ dĩ nhiên sẽ không tranh giành cái này với ngươi, ta cũng quyết sẽ không để ngươi chịu thua thiệt. Lấy được một hôn sự tốt, sau này hiển nhiên sẽ có được cuộc sống an nhàn."

(*): Ẩn dụ những người thông minh sẽ có điểm yếu của riêng mình và những người tầm thường sẽ có thế mạnh của họ!

Cung Viễn Khoa hạ mí mắt thái độ đồng ý vô cùng tốt, trong lòng lại đang âm thầm suy nghĩ, cái gì mà cuộc sống an nhàn? Cái gì gọi là xích có sở đoản phi đao có sở trường? Xem ví dụ của phòng lớn là biết, bất kể mình liều chết liều mạng kiếm được bao nhiêu Kim Ngân, chẳng qua chỉ là thay người khác làm y phục cưới không công mà thôi. Nếu Cung Viễn Trật và Cung Viễn Qúy học hành thành công, quan lấn dân thì hắn lại càng không có sức đánh trả. Đã như vậy, sao không đánh liều một phen, nhất định phải ở lại chỗ này chịu cơn tức này? Ha ha, học hành thành công, không phải ông đang sợ ta làm hỏng tiền đồ của bọn họ sao? Được, coi như không hủy được thì cũng phải kéo dài một chút!

Cung Trung Tố không biết trong lòng Cung Viễn Khoa đang chống đối mình, chỉ cảm thấy đứa nhi tử này đột nhiên có dấu hiệu thông suốt liền nắm bắt cơ hội muốn hoàn toàn bắt lại. Hai phụ tử kề gối tâm sự nói đến giờ lên đèn, tất cả mọi người vào nhà chính ăn cơm tối mới dừng lại.

Tuy Cung Viễn Khoa ăn cơm tối không được tự nhiên nhưng dầu gì cũng mời Cung Viễn Trật một ly rượu, chúc hắn thuận buồm xuôi gió, học hành thành công, thậm chí còn tặng hắn một đốt ngọc phỉ thúy nho nhỏ(*).

(*): Một loại ngọc hy vọng có cuộc



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT