Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 268: Chương 266

Editor: Trịnh Phương

Ba người trở lại chính viện, Sơn nhi được Kim Trâm đưa tới đang chơi đùa ở trong sân, nhìn thấy Minh Phỉ, cười khanh khách, rất vui vẻ mà giơ quả dương mai trong tay lên thật cao, hét lớn:

“Thẩm thẩm! Nhìn!"

Kim Trâm cười nói: "Vừa rồi Vương Thiên Bảo Gia đưa tới, nghe nói coi như là phần chín sớm nhất, chỉ là có chút chua."

Đang lúc nói chuyện, Sơn nhi đã nhào tới chỗ Minh Phỉ, bàn tay dính nước dương mai lên chiếc váy màu xanh nhạt của Minh Phỉ, nhẹ nhàng phủ xuống một dấu tay màu đỏ nhạt.

Trong lòng Hoa ma ma đang nghẹn một đám lửa giận, nhếch lông mày lên tới kéo tay Sơn nhi, oán trách Kim Trâm: "Rõ ràng trên tay nó có nước mai, tại sao không trông cẩn thận một chút?"

Sơn nhi cũng biết lỗi của mình, bị dọa đến mức chớp một đôi mắt to, con ngươi đen bóng, tay chân luống cuống nhìn mọi người, trong mắt đã hiện ánh nước.

Minh Phỉ trợn mắt nhìn Hoa ma ma một cái, nói: "Chỉ là một đứa bé thôi, nó hiểu được cái gì?" Ngay sau đó ngồi xổm xuống ôm lấy Sơn nhi, cười nói: "Quả dương mai ăn ngon không?"

Sơn nhi thấy Minh Phỉ cười với nó, vội vàng gật đầu, lại đưa quả dương mai bị nắm chặt cứng đến mức ra nước trong tay cho Minh Phỉ: "Thẩm thẩm ăn."

"Cho ta?" Lòng của Minh Phỉ trở nên mềm mại trong nháy mắt, cũng không chê bẩn, cười mở miệng ăn quả dương mai này, dịu dàng nói: "Cảm ơn Sơn nhi." Sơn nhi vui vẻ cười lên.

Kim Trâm thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Đây là làm sao vậy?"

Hoa ma ma liếc nhìn hai ma ma Đặng Cửu mang tới đang đứng bên cạnh, hừ lạnh một tiếng, không nói lời nào.

Tam di nương bận làm hòa: "Vào trong rồi nói sau đi?"

Vào trong nhà, Tam di nương liên tục do dự, nói: "Tam cô nãi nãi (?), tính tình ngài cũng quá mạnh mẽ cứng rắn, mới vừa ngài kết thù với người nọ rồi. Nếu Tam cô gia thật sự có ý nghĩ này, ngài cứng rắn đối đầu với hắn, vậy liền không tốt. Vẫn là phải nhu hòa một chút mới được." Nàng không thích sinh sự, nàng khuyên Minh Phỉ những lời này, cũng là thật lòng suy nghĩ cho Minh Phỉ.

Minh Phỉ cầm tay của nàng, cười nói: "Di nương yên tâm, ta nhớ kỹ rồi, về sau ta sẽ chú ý."

Tam di nương không tin nàng mà nhìn chằm chằm vào hai mắt nàng, thở dài nói: "Tam cô nãi nãi, lời nói của ta, dù cho phu nhân còn sống, cũng sẽ khuyên ngài giống như vậy. Lần trước ta gặp Nhị tỷ tỷ ngài, cũng khuyên nàng giống như vậy."

Minh Phỉ nói: "Ta biết rõ di nương cũng là vì tốt cho ta, nếu không ta cũng sẽ không mời di nương đi gặp vị khách này cùng ta."

Tam di nương thản nhiên cười.

Minh Phỉ vừa cho người bày cơm, vừa bày trò chơi xếp hình cùng Sơn nhi, kéo đề tài khác để nói chuyện: "Lúc trước di nương nói với ta chuyện của Nhị di nương, còn chưa nói xong đâu."

Tam di nương gật đầu một cái, nói tiếp: "Vị Trịnh công tử kia, rất để tâm đối với Nhị di nương cùng Tứ tiểu thư, năm ngày ba bữa lại tới thăm, mỗi lần tới đều mang rất nhiều thuốc cùng bánh ngọt. Lần trước ta vừa lúc gặp phải hắn dẫn theo một nữ nhân trẻ tuổi tới, ta liền thuận miệng hỏi hắn cần phải kết hôn rồi hả? Hắn vốn muốn trả lời ta, Nhị di nương ngươi hung dữ mà mắng một tiếng, ý là ta xen vào việc của người khác, thăm dò xong liền báo cho phu nhân nghe, phu nhân giống như sẽ đi gây rối."

Hoa ma ma nói: "Nàng suốt ngày muốn hại người, hiện tại vẫn không hết hi vọng, dĩ nhiên sẽ cho rằng nếu người khác biết chuyện cũng sẽ đi phá hoại, cái này gọi là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử."

Tam di nương thở dài nói: "Đúng vậy, hôm nay ta cũng không dám nói nhiều."

Minh Phỉ cười nói: "Nếu di nương hỏi, là vì nhìn thần thái của hắn cùng phụ nhân trẻ tuổi không tầm thường đi? Ước chừng đã là thành thân, chỉ là chúng ta không biết thôi, không tin ngài cho người đi hỏi hàng xóm một chút, nữ nhân trẻ tuổi nhất định thường đi theo hắn."

Tam di nương cười nói: "Quả thật là không giống nhau, nói như vậy, có lẽ là đúng."

Minh Phỉ tò mò nói: "Là một bộ dáng gì?"

Tam



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT