Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 27: Chương 27

Tống đạo sĩ cười đến mức thấy răng không thấy mắt đâu: "Tiểu cô nương bình phục thật mau."

Thanh Hư cùng Kiều Đào đứng ở trong góc cửa nhỏ giọng nói chuyện, trao đổ đồ trong tay áo thật nhanh. Thanh Hư làm như không có chuyện gì xảy ra đi tới cười đắc ý: "Cái này còn nhờ có sư phụ ngài trước mặt chân quân cầu xin tiên đan kia trở về." Sau lưng Tống đạo sĩ lặng lẽ mắng Minh Phỉ một câu nha đầu ngu xuẩn.

Minh Phỉ nói: "Vậy ta phải tạ ơn người hay là lão đạo trưởng. Nếu như không có lão đạo trưởng cho ta uống tiên đan, cho dù tiên đan có tốt hơn nữa, ta không uống được cũng chỉ uổng công. Sau này có cơ hội, ta muốn tự mình tới cửa bái tạ ơn cứu mạng của lão đạo trưởng." Ý trong lời nói của nàng, cũng chỉ là mượn cơ hội này, biểu đạt cảm kích trong lòng đối với lão đạo trưởng một phen thôi.

Từ trước đến giờ Tống đạo sĩ không cảm thấy nàng thông minh là chuyện kỳ quái, phối hợp giả thần giả quỷ nói: "Trong mệnh nếu có thì cuối cùng sẽ có, trong mệnh nếu không có thì chớ cưỡng cầu, tiểu thư là người thiện lương hiểu lý lẽ, đây là thiện duyên ngài nên được."

Thanh Hư không nhìn được Tống đạo sĩ khen Minh Phỉ nhất, cũng không thể nhìn Minh Phỉ thổi phồng lão đạo sĩ. Cố ý mất hứng: "Đưa bạc."

Minh Phỉ nói: "Bạc chắc chắn sẽ không thiếu, đạo trưởng tổng cộng là sáu mươi lượng đúng không?" Nàng đè nặng rít ra ba chữ sáu mươi lượng, chỉ sợ Thanh Hư không hiểu ý của nàng.

Thanh Hư híp mắt hồ ly một cái: "Lần này là sáu mươi lượng. Thời điểm mỗi lần khác nhau, về sau nếu trong phủ còn cần, thì bàn lại." Muốn mượn cơ hội này muốn chối bỏ ba mươi bảy lượng bạc, không có cửa đâu.

Minh Phỉ đáng thương nhìn Tống đạo sĩ: "Lão đạo trưởng, tiểu đạo trưởng này nói như thế là sao? Hắn trông mong nhìn thấy người khác không tốt ạ?"

Tống đạo sĩ liền mắng Thanh Hư: "Tại sao ngươi lại nói như thế? Dùng qua mấy viên tiên đan của lão đạo này, có lẽ về sau vị tiểu thư này cũng không cần tốn tiền mời chúng ta xuất lực giúp làm chuyện nữa."

Lão Đạo Trưởng nói câu đầu tiên đã xóa bỏ một khoản nợ dai dẳng năm xưa, làm mình thoát khỏi một nhân vật kẹo da trâu như Chu Bái Bì, Minh Phỉ không khỏi mừng rỡ, không thèm nhìn mặt Thanh Hư đang xanh lét, giòn giã nói: "Cám ơn lão đạo trưởng." Nếu như không phải ở ngay trước mặt Kiều Đào, nàng suýt nữa không để ý hình tượng quay sang Thanh Hư làm mặt quỷ rồi.

Đang lúc nói chuyện Hoa ma ma đi vào, trong tay xách theo một cái bọc quần áo nhỏ màu lam nặng nề đặt lên trên bàn, nói: "Kính xin hai vị đạo trưởng vào xe ngựa chờ một chút, lão bà tử này sẽ đưa bạc tới cho hai vị xem qua." Giọng nói của bà ta hòa ái, sắc mặt lại rất khó nhìn.

Phàm là đạo sĩ đi ra ngoài lăn lộn từ trước đến giờ đều là rất giỏi về quan sát lời nói và sắc mặt, Tống đạo sĩ rất tự giác dẫn Thanh Hư đi ra ngoài. Lúc Thanh Hư gần đi, không nhịn được liếc mắt nhìn Minh Phỉ, thấy Minh Phỉ chỉ nhìn Hoa ma ma ngay cả khóe mắt cũng chưa từng liếc về phía hắn, hung hăng dậm chân mấy cái, thầm mắng Minh Phỉ không có lương tâm, rất tức giận đi ra.

Hoa ma ma mở bọc quần áo ra, lục lọi mấy nén bạc cùng một số bạc vụn bên trong: "Chỉ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT