Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 281: Chương 279

Người chạy về đầu tiên chính là Cung Viễn Trật.

Cuộc sống chính là trò đùa như vậy, cõi lòng hắn tràn đầy vui sướng và hi vọng đi ra ngoài, mới vừa dung nhập vào trong hoàn cảnh mới, biết rất nhiều bạn mới, cuộc sống mới vừa mở ra một cánh cổng ở trước mặt hắn, đột nhiên lại giống như rơi từ đám mây xuống đáy bùn.

Hắn tựa ở trước linh vị của Cung Nhị phu nhân khóc đến rối tinh rối mù, bởi vì chạy thật nhanh cả một quảng đường dài, cơm nước không màng, nghỉ ngơi không đủ mà thân thể nhanh chóng gầy xuống có vẻ có chút yếu đuối. Cung Tịnh Kỳ không có an ủi hắn, mà cùng gào khóc ở bên cạnh.

Trừ khóc cho mình ra, không thể phủ nhận, bọn họ đối với chuyện mẫu thân chết rất là bi thương. Người ấy dù không tốt, hơn nữa đã từng mang đến cho bọn họ rất nhiều phiền toái, nhưng trước sau gì cũng là mẫu thân của bọn họ, mặc dù khiến cho người ta không thích, nhưng cách đối xử của bà đối với bọn họ rất tốt.

Bi thương đi qua, Cung Tịnh Kỳ liền kéo Cung Viễn Trật nói nhỏ, nói có phải chuyện Cung Viễn Khoa vừa mất tích có liên quan đến chuyện này hay không vân vân.

Lý di nương đối mặt với sự tức giận của mấy tỷ đệ đang bi thương, càng chột dạ và sợ hãi nhiều hơn, bà ta không dám khuyên, cũng không dám nói nhiều, chỉ yên lặng mà làm xong chuyện thuộc bổn phận của mình, có lúc lại càng giống như một bóng, lặng lẽ núp mình ở trong bóng tối, chỉ cầu Cung Viễn Trật đừng nhớ tới bà ta. Ma ma bên người bà ta nghĩ kế cho bà ta, oan gia nên cởi không nên kết, thỉnh cầu Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ ở giữa điều giải một chút, chỉ cần nói rõ sự tình, Nhị công tử là người đôn hậu, nhất định sẽ không giận chó đánh mèo.

Lý di nương liền tìm đến Minh Phỉ, lau nước mắt nói ra tâm sự: "Đại nãi nãi, ta biết làm phiền người và đại gia sẽ không tốt, nhưng hôm nay ta cùng đường rồi. Lão gia giao cho ta quản gia, lại xảy ra chuyện như vậy, ta khó chối tội này, mấy ngày nay, ta thấy Tam Tiểu Thư nhìn thấy ta đều là hận, chỉ là lão gia không ở nhà, không thể không tạm thời dựa vào ta mà thôi. Nếu như tề tụ đầy đủ, ta làm cho lão gia và Nhị công tử chán ghét, lại bị bán một lần thì cũng thôi đi, nhưng với bộ dạng này của ta, lại bị bán đi đó là một con đường chết. . . . . ." Bà ta đã bị Cung Nhị phu nhân phá huỷ khả năng sinh đẻ, dù bị bán đến nơi khá hơn một chút, không thể sanh con dưỡng cái, cuối cùng cũng chỉ là một con đường chết mà thôi.

Trong chuyện này, Lý di nương cũng là người bị hại vô tội. Minh Phỉ vỗ vỗ tay của bà ta, nói: "Di nương, người không cần phải nhiều lời. Chuyện như vậy giao cho ta tới làm, mặc kệ như thế nào, chỉ cần có ta ở đây, ta bảo đảm nửa đời sau của người áo cơm không lo, sẽ không để cho người khác ức hiếp người."

Lý di nương sững sờ, ngay sau đó lấy khăn ra xoa khóe mắt. Được những lời này của Minh Phỉ, thật sự thiết thực hơn xa việc bà ta tốn rất nhiều tâm trí mới có được câu “Nàng yên tâm” từ chỗ của Cung Trung Tố kia. Lý di nương kiềm chế cảm xúc, đổi lại khuôn mặt tươi cười, nói: "Đại nãi nãi, gia nhân hai nhà muốn đến dập đầu tạ ơn người và đại gia."

Lý di nương chỉ chính là người nhà của nha hoàn và ma ma bị thiêu chết. Sau khi người chết, Cung Tịnh Kỳ làm chủ hậu táng, một người thưởng hai bộ quần áo và một cổ quan tài, cho một chỗ chôn. Sau đó Cung Viễn Hòa lại cho người phát tặng cho mỗi nhà năm mươi lượng bạc, năm mươi lượng mặc dù không coi là nhiều, nhưng có thể để cho cuộc sống hai nhà này trôi qua tốt hơn rất nhiều. Cho nên người hai nhà này đều muốn tới dập đầu với Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ.

Minh Phỉ vội nói: "Không cần. Đại gia và ta đợt này đều rất bận."

Lý di nương cười cười: "Vậy ta sẽ nói với bọn họ như vậy."

Tiễn Lý di nương đi rồi, Minh Phỉ nhìn màu xanh tươi đẹp ngoài cửa sổ, đột nhiên cảm thấy có chút mất hết hào hứng.

Từ sau khi đến nơi này, nàng lạnh lùng nhìn cái thế giới này, lòng không ngừng nghỉ đấu tranh vì sinh tồn nên trở nên nguội lạnh, một góc mềm mại trong lòng của nàng trước sau chỉ chừa cho một mình mẹ, sau đó trong góc mềm mại kia lại có thêm Thái Quang Đình và Minh Ngọc, hiện tại lại thêm một người là Cung Viễn Hòa. Về phần tương lai sao? Tay của nàng nhẹ nhàng đặt lên trên bụng, tương lai phần tâm này có lẽ sẽ vì nó trở nên mềm mại hơn.

Nàng chưa từng cảm thấy làm cho Cung Nhị phu nhân



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT