Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 285: Chương 283

Lúc này Cung Tĩnh Du mới có thời gian quan sát Minh Phỉ, chỉ thấy Minh Phỉ mộc mạc mặc một bộ quần áo mùa hè, trên đầu cũng chỉ cài một ít trang sức đơn giản, nhưng trông có vẻ đẹp và rực rỡ hơn ngày trước, có thể nhìn ra được cuộc sống rất thoải mái. Rồi nhìn lại Cung Tịnh Kì, so với trước đây thì tiều tụy rất nhiều, thấy vậy thì không khỏi thầm than một tiếng, khách khí nói: “Tẩu tẩu, mấy ngày nay đã tới làm phiền tẩu tẩu và đại ca rồi.”

Minh Phỉ múc một bát canh đưa tới cho nàng ta: “Không cần khách sáo như vậy, ngươi đi đường xa về chắc đang đói bụng lắm, nhanh uống bát canh nóng đi, ăn uống một chút rồi đi nghỉ ngơi cho sớm, từ hôm nay đến lúc đi đưa tang còn có rất nhiều chuyện phải lo lắng, phải giữ vững tinh thần mới được.”

Cung Tĩnh Du trầm mặc một lát rồi hỏi: “Sao nhị muội và nhị muội phu vẫn chưa trở về vậy?”

Cung Tịnh Kì bĩu môi: “Nàng nói là Quách đại nhân công sự bận rộn, không thể phân thân được, nói có lẽ phải sáng sớm ngày mai mới có thể về đến.”

Trong lòng Cung Tĩnh Du thầm hận, tùy tiện ăn vài miếng cơm rồi đặt bát xuống: “Ta ăn no rồi.”

Minh Phỉ thấy mọi người ăn uống xong rồi cũng lập tức đứng dậy cáo từ, một mình trở về nhà trước.

Hai tỷ muội Cung Tịnh Kì và Cung Tĩnh Du dọn dẹp một chút rồi lên giường nghỉ ngơi, nói là nghỉ ngơi nhưng thật ra hai người không thật sự muốn ngủ sớm. Cung Tịnh Kì khóc một ddlqdhồi rồi mang chuyện Tôn Hạo ra tâm sự với Cung Tĩnh Du, Cung Tĩnh Du kinh hãi, vội vàng la lên: “Không thể! Tướng mạo chỉ là thứ yếu, tài cán cũng tạm thời không nói đến nhưng lại nói đến chuyện buôn bán như vậy thì thật khó nghe. Những thứ khác không nói, nhưng muội cam tâm bị nhị tỷ ngươi giẫm dưới chân sao? Hôm nay, tỷ phu ngươi chỉ là một quan thất phẩm nho nhỏ nhưng ai biết lúc nào thì có thể được cất nhắc…”

Cung Tịnh Kì nghe không lọt tai mấy lời như vậy chỉ nhàn nhạt nói: “Nếu không thì tỷ bảo ta phải làm thế nào? Tiếp tục ở nhà để nàng ta nhạo báng sao?”

Làm sao Cung Tĩnh Du không biết những suy nghĩ trong lòng muội muội mình chứ, nàng xoay người lại ôm nàng ta rồi nhỏ giọng nói: “Ta là thân tỷ tỷ của muội, sao có thể không tính toán vì muội đây? Đây là chuyện lớn của đời người, không thể gấp gáp được. Mặc dù nói phải để tang ba năm làm tròn đạo hiếu nhưng sau này vẫn còn có cơ hội khác đúng không? Nếu chỉ mới một buổi sáng đã quyết định thì sau này coi như muội có hối hận cũng không kịp rồi!”

Trong lòng Cung Tịnh Kì đau đớn, nức nở nói: “Muội còn có biện pháp nào khác chứ? Phụ thân quyết định như thế nào thì muội đành phải chấp nhận như thế thôi.”

Cung Tĩnh Du lắc đầu: “Mặc dù tỷ không trở về nhà thăm mọi người, cũng không thường xuyên viết thư nhưng chuyện của muội ta vẫn luôn để trong lòng. Ta đã vì muội tính toán qua, đợi thêm mấy năm nữa, trong khoảng thời gian này, tỷ nhất định tìm cho muội một muội phu tốt, nhất định phải tốt hơn so với tửu quỷ kia!”

Cung Tịnh Kì nói: “Có thể vượt qua nhị tỷ thì cũng chỉ có thể làm vợ kế mà thôi. Nhưng nếu đợi thêm mấy năm nữa thì thế nào? Lúc đó sẽ muốn gả muội cho một lão già, có khi nhi tử của hắn còn lớn hơn cả muội nữa? Như vậy cũng được sao?”

Cung Tĩnh Du bị nàng ta châm chọc thì giận quá hóa cười: “Muội là trách ta không để ý đến chuyện Tô gia trước kia sao? Vẫn đang trách ta trước kia không quan tâm muội sao? Ta suy nghĩ như vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho muội mà thôi, muội không chịu, gấp gáp đi làm phu nhân của thương gia, ta cũng liền mặc kệ muội! Lúc đầu, Tô gia từ hôn còn làm hại ta một tháng không dám ra cửa!”

Cung Tịnh Kì ủy khuất nói: “Phụ nhân thương gia thì thế nào? Chẳng lẽ trước đây nhà chúng ta không phải khởi nghiệp bằng nghề thương gia sao? Tỷ tỷ là phu nhân quan ở kinh thành nên chê chúng ta khiến tỷ tỷ mất mặt đúng không, cho nên đại tỷ phu mới không nhìn mặt chúng ta? Nhưng nói thế nào thì đây cũng là nhà mẹ đẻ của tỷ đấy!”

Cung Tĩnh Du bị nàng nói trúng tâm sự, cũng bi thương đau lòng mà bật khóc: “Muội cho rằng chỉ có muội mới khổ sở thôi sao? Ta cũng không có tốt hơn muội bao nhiêu đâu! Mới sinh con ra thì lập tức bị cướp đi, muốn gặp mặt con cũng phải đi cầu xin mới được! Người khác nói gia phong nhà mình không tốt không thể dạy dỗ được con cái! Trái một bên, phải một bên đều muốn đưa tiểu thiếp cho tỷ phu muội. Tỷ phu muội cũng bởi vì chuyện phụ thân bị bãi chức quan mà ở trước mặt đồng liêu không ngẩng đầu lên được, trong lòng hắn có bao nhiêu tức giận uất ức chứ? Vợ chồng ta đang tốt lành thì lại thành tình cảnh ddlqd như bây giờ! Như vậy mà ta còn tinh thần quan tâm, lo lắng cho các ngươi, vậy mà muội còn trách móc ta không quan tâm lo lắng? Một mình ta sống trên kinh thành, bên cạnh không có ai, kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không nghe, ai đã vì ta mà suy nghĩ chưa?!”

Cung Tịnh Kì bị nàng ta bi thương vừa nói vừa khóc thì dọa cho bối rối thì liền nghĩ đến việc Tiếu Đạm thật sự không còn săn sóc tỷ tỷ, đến nữ nhi cũng không để cho nàng nuôi dưỡng bên người, quả nhiên, tỷ tỷ nàng chịu uất ức không ít, vì vậy lập tức ném những phiền não của bản thân ra sau đầu, ngược lại đi an ủi nàng ta, hai tỷ muội ôm nhau khóc đến nửa đêm.

Khóc đến nỗi nói cũng không nói ra tiếng, Cung Tịnh Kì đứng dậy lấy khăn để hai người lau mặt, sau đó Cung Tịnh Kì lại kiên quyết: “Muội sẽ nói chuyện của Tôn Hạo với phụ thân, tỷ cũng đừng quản nữa. Người tìm chỗ cao mà đi, nước chảy chỗ trũng, nếu không vì mình nghĩ thì cũng nên suy nghĩ vì đứa bé trong tương lai.”

Cung Tịnh Kì cảm thấy tỷ tỷ thật lâu mới có dịp hiếm hoi về thăm nhà cũng không muốn vì chuyện như vậy mà cãi nhau, đành cố cười nói: “Hắn ta đã đi ra ngoài nghe ngóng, có lẽ cũng đã biết chuyện trong nhà chúng ta, nên có thể đổi chủ ý cũng nên.” Lời nói còn chưa dứt thì mũi đã cảm thấy cay cay lên.

Hai tỷ muội đều có chuyện phiền não trong lòng, cả một đêm bi bi thiết thiết tâm


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT