Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 288: Chương 286

Kim Trâm nghe ngóng rất cặn kẽ, sau khi đội ngũ đưa tang xuất phát Tôn Hạo tự mình dẫn theo người đi lên phố, đầu tiên là đi dạo ở trên đường, mua rất nhiều đồ đặc sản ở Thủy Thành Phủ, tiếp đó đi Tiên Khách Lai đặt một gian phòng, sau khi trở lại liền bắt đầu dọn dẹp hành lý, bộ dạng nghiễm nhiên là khi Cung Trung Tố trở về liền muốn dọn đi ra ngoài.

Minh Phỉ cũng không cách nào hỏi thăm ra rốt cuộc Tôn Hạo mua những thứ gì, trong lòng vẫn còn ôm một tia hi vọng, cảm thấy Tôn Hạo không phải là một người khư khư giữ lấy cái cũ, sẽ bởi vì Cung Tịnh Kỳ từng bị lui hôn liền nhượng bộ lui binh. Bằng không ngày hôm trước hắn hỏi thăm được chuyện Nhị phòng Cung gia, đã sớm nên né tránh kiêng dè, mà không phải chủ động tìm đến nói chuyện với Cung Tịnh Kỳ mới đúng.

Ban đêm, người đưa tang trở lại, Cung Viễn Hòa nóng đến mồ hôi đầy mặt và đầu cổ, vào nhà liền la hét muốn uống nước ô mai đá, Vân Cẩm đang muốn đi bưng lên, Minh Phỉ đưa một ly trà nóng qua, nói: "Nóng thành cái bộ dạng này, sao có thể đột nhiên ăn đồ lạnh như vậy được? Uống ly trà nóng trước đi, đợi mồ hôi khô rồi ăn."

Cung Viễn Hòa trong lòng ngọt ngào, bưng trà nóng uống một hơi cạn sạch, bộ dạng giả bộ mất hứng: "Nàng càng ngày càng quản rộng thật, không phải là ăn một chén nước ô mai đá thôi sao? Cũng luyến tiếc cho ta ăn. Có loại nàng dâu nào như nàng không?"

Vân Cẩm thấy hắn mất hứng, vội khẩn trương nhìn Minh Phỉ, Minh Phỉ cầm cây quạt vỗ hắn một: "Xem chàng đi, rãnh rỗi không có chuyện làm, trở về lại hù dọa tiểu nha hoàn."

Cung Viễn Hòa nhìn sang Vân Cẩm, quả nhiên mặt mũi trắng bệch, vừa bực mình vừa buồn cười, tiện tay cầm mấy quả anh đào đưa tới: "Ngươi, nha đầu này lá gan sao nhỏ như vậy? Ta và nãi nãi các ngươi đang đùa giỡn mà, đừng đảo mắt lại đi đưa Hoa ma ma đến đây, lui xuống đi."

Mặt Vân Cẩm hơi ửng đỏ, hành lễ với hắn một im lặng không lên tiếng bưng một chậu nước nóng đi vào, lại lặng lẽ lui xuống.

Cung Viễn Hòa hài lòng nói: "Nha đầu này không tệ, sau này đi theo nàng cũng yên tâm. Hôm nay chơi cùng Chu Thanh bọn họ vui không?"

Minh Phỉ vắt khăn đưa cho hắn, nghiêm trang nói: "Ta chơi chỗ nào? Đó là ta dùng hết sức của mình chiêu đãi khách. Mặc dù không thể đi theo đưa tang, nhưng vẫn muốn góp một phần sức nhỏ."

Cung Viễn Hòa vừa lau mồ hôi cười ngắt má phấn của nàng một: "Nàng lên cân, sắp có hai cái cằm rồi."

Minh Phỉ theo bản năng sờ sờ eo, lại sờ càm một, ra vẻ không để ý nói: "Nên mập đương nhiên sẽ mập lên, sau này sẽ còn mập hơn."

Cung Viễn Hòa không có ý tốt quét qua bộ ngực của nàng một, hắc hắc cười mờ ám: "Tất nhiên, mập có chỗ tốt của mập, tối hôm qua ta đã sờ thấy không giống nhau rồi."

Minh Phỉ đoạt lấy khăn trong tay hắn, ném qua đắp lên mặt hắn, nhỏ giọng nói: "Chàng có chút không bình thường, mấy ngày nay suốt ngày chỉ nghĩ tới những thứ này, một chốc cũng không rảnh rỗi, cái gì cũng có thể kéo ra nói."

Cung Viễn Hòa cười lấy khăn xuống, nói: "Ta nghẹn hỏng rồi."

Hai người cười đùa một chút, đợi Cung Viễn Hòa đổi sang ti bào thường ngày, Minh Phỉ nói: "Chúng ta viết thơ cho đại ca và cha ta đi."

Cung Viễn Hòa lập tức đứng dậy bày giấy mài mực, kéo Minh Phỉ ôm vào trong ngực, nàng nói hắn viết. Hoa ma ma mấy lần ghé đầu đến xem, cũng không dám quấy rầy, thật không dễ đợi viết thư xong, Minh Phỉ cầm thư viết xong đọc hết một lượt, cảm thấy hài lòng, đứng dậy bỏ vào trong phong thư, mới dám cười nói: "Đại gia, nãi nãi, sát vách mời sang ăn cơm tối ạ."

Đợi hai phu thê thu dọn thỏa đáng, đến sát vách, phân ra nam nữ ngồi vào vị trí, thức ăn đã dọn xong. Tuy đều là thức ăn, nhưng bỏ mỡ khá nhiều, Minh Phỉ nhìn lướt qua liền thoái thác khẩu vị của mình không tốt, không muốn ăn.

Cung Nghiên Bích cười nói: "Người có thai khẩu vị đúng là không giống nhau, tẩu tẩu muốn ăn cái gì, bảo trù phòng làm."

Minh Phỉ nói: "Không sợ các muội muội chê cười, thời tiết nóng, khẩu vị càng ngày càng cổ quái, sợ nhất dầu mở, không cần phiền toái trù phòng, nhà ta đã có sẵn cháo trắng rau dưa, ta sai người đi lấy tới đây là được."

Cung Tịnh Du thấy Minh Phỉ không chịu ăn đồ nhà mình, cảm thấy Minh Phỉ cẩn thận thái quá, nhưng nghĩ lại, không ăn cũng tốt, tránh khỏi có người làm chuyện xấu, không giải thích được lại huyên náo hai phòng không hợp, liền cười nói: "Hôm nay thời tiết quá nóng bức, đi đường ra rất nhiều mồ hôi, ta cũng không tâm tư ăn những thứ này, đồ của tẩu tẩu tất nhiên là đồ tốt, nếu có nhiều, không ngại chia cho ta nếm thử một chút."

Minh Phỉ cười nói: "Chỉ là cháo trắng và mấy đĩa rau dưa bình thường, thích ăn thì để cho họ lấy thêm một chút tới đây,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT