Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 29: Chương 29

Editor: Lovenoo1510

Lão Hoàng đế trước của Đại Phong là một Hoàng đế tốt, tại vị hơn hai mươi năm, luôn chăm lo việc nước, chiều chính trong sạch, ông trời đặc biệt ưu ái, mưa thuận gió hoà. Sau khi Tân Đế lên ngôi, vâng lời di nguyện của Tiên đế, gần gũi hiền thần xa lánh tiểu nhân, vì vậy mà Đại Phong dân giàu nước mạnh, đất nước thái bình nên những huyện phủ này đều bừng bừng sức sống, rất náo nhiệt.

Xưa nay Phủ Thuỷ Thành đều là tuyến giao thông đường bộ trọng yếu từ nam vào bắc của Đại Phong, chè ở phương nam, tơ lụa từ nơi này được chuyên chở không ngừng ra ngoài, ngựa phương Bắc, dược thảo từ bên ngoài vận chuyển vào, thêm đó là đồ ăn vặt nổi tiếng, đồ chơi cũng được mang vào phủ Thuỷ Thành.

Kinh tế phồn vinh, giao thông phát đạt, nên rất nhiều người đi lại, tạo cho phủ Thuỷ Thành độc nhất vô nhị vô cùng náo nhiệt và phồn hoa, nên màu mỡ của phủ Thuỷ Thành cũng đổ nhiều vào nha môn, nuôi cho một đống quan viên trở nên giàu có và đông đúc. Mà có thể nói ở chỗ này người làm quan, không có người nào là người không có bối cảnh. Nói thí dụ như Trần gia, Thái gia đều như thế.

Xe ngựa đi vào phủ Thuỷ Thành đúng giờ ngọ, Minh Phỉ nghe thấy bên ngoài rất náo nhiệt, tiếng chào hàng liên tiếp, nàng không nhịn được vén rèm cửa lên nhoài người về phía cửa sổ xem náo nhiệt, vừa nhìn thấy, đã giật mình, nàng không ngờ buôn bán ở triều đại Đại Phong lại phát đạt như vậy. Ở trong trí nhớ của nàng, lịch sử Trung Quốc đều là trọng nông ức thương, chỉ có trong giai đoạn triều nhà Minh, triều đình đối với thương nhân mới xem như buông lỏng đôi chút. Nhìn bộ dáng triệu đại Đại Phong đối với buôn bán coi như buông lỏng như vậy, đúng là không biết được đến trình độ nào nữa?

(Trọng nông ức thương: Tôn trọng nông nghiệp đè ép coi thường buôn bán.)

Giữa lúc đang cao hứng nhìn, rèm cửa sổ bị người đè xuống che đi tầm mắt của nàng, thì ra là Hoa ma ma phát hiện hành động của nàng. Hoa ma ma bất mãn nói: “Tam tiểu thư, ngài không thể như vậy, như thế không hợp quy củ…………” Bla bla một chuỗi dài.

Minh Phỉ tội nghiệp nói: “Ma ma, lần đầu ta vào thành, thật là náo nhiệt……….”

Kiều Đào thấy Minh Phỉ rất đáng thương, nên vì nàng nói giúp: “Ma ma, xe ngựa này rất bình thường, không ai biết là của phủ Đồng Tri. Tam tiểu thư từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, chưa từng thấy qua những thứ náo nhiệt này. Nếu khi về trong phủ, cùng các tiểu thư nói chuyện, cái gì cũng không biết, vậy…………” Từ nông thôn tới, vốn đã bị người ta xem thường, nếu hỏi gì cũng không biết nữa, chẳng phải là càng bị cười nhạo thành kẻ nhà quê sao?

Hoa ma ma không để ý tới Kiều Đào, hai mắt nhìn Minh Phỉ: “Nô tỳ dạy ngài những thứ kia, ngài đều nhớ chứ?”

Minh Phỉ nói: “Nhớ, thấy phụ thân và mẫu thân phải luôn quỳ lạy Chi lễ, các ca ca tỷ tỷ phải phúc lễ hỏi thăm, khi đệ đệ muội muội phúc lễ phải ân cần hỏi thăm lại, thấy di nương phải làm lễ.”

Hoa ma ma gật đầu một cái, không nói gì nữa, dựa vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần. Minh Phỉ lập tức sâu sắc lĩnh hội được ý của bà, vén màn cửa lên, nhìn không biết chán.

“Kiều Đào tỷ tỷ, tại sao trên đường lại có nhiều tỷ tỷ xinh đẹp như vậy?” Ánh mắt Minh Phỉ rơi vào một đám người vây quanh mặc tơ lụa đứng ở



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT