Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 297: Chương 295

Từ lúc biết Đặng Cửu chờ trong phòng bếp mấy canh giờ sau khi mình sinh con xong, hiện tại Minh Phỉ cảm thấy Đặng Cửu có gì đó không đúng: “Hôm nay Cửu tỷ ở phòng bếp đợi nhất định là rất nhàm chán đi?”

Đặng Cửu đặt hà bao thêu chữ phúc lớn ở bên cạnh tã trẻ sơ sinh, cười nói: “Đâu có, Nghe Kim nương tử nói chuyện nấu ăn cũng rất có ý tứ.”

Minh Phỉ cầm hà bao lên nhìn kỹ, cười nói: “Là tỷ thêu sao?”

Đặng Cửu nói: “Thêu bừa thôi, nhưng dẫu sao ta làm cũng khá giống, có thể miễn cưỡng làm lễ ra mắt cho Niếp Niếp.”

Hà bao khá nặng, rõ ràng bên trong có chứa đồ, Minh Phỉ nói đùa: “Lúc này cho lễ, đến đầy tháng tỷ lấy cái gì tới đây?”

Đặng Cửu nghiêm mặt nói: “Lúc đầy tháng, ta và Sơn nhi cũng sẽ không tới.”

Minh Phỉ nghĩ thầm Sơn nhi thủ đại hiếu, loại trường hợp vui mừng này không đến là bình thường, liền nói: “Vậy để ta cho người chuẩn bị một bàn thức ăn đưa qua cho mọi người.”

Đặng Cửu trầm mặc chốc lát, nói: “Không cần, thật ra thì lúc này ta đã sớm muốn rời đi rồi, lúc trước là muốn chờ đại ca ta được trăm ngày, sau ngươi lại có bầu, ta không có năng lực làm gì cho ngươi, nên muốn ở lại chờ ngươi sinh xong, nhìn xem lúc đó có thể giúp được gì hay không. Hiện tại mẹ con ngươi đều bình an, ta cũng không có gì nhớ thương nữa, vậy nên muốn cáo từ. Rời khỏi nơi này, Sơn nhi mới có thể có cuộc sống tự do tự tại.” Minh Phỉ biết không lưu được nàng lại, nhưng vẫn không nhịn được khổ sở, liền nói: “Mắt thấy cũng sắp sang năm mới rồi, qua năm rồi đi nhé?”

Đặng Cửu cười nói: “Sớm muộn cũng phải đi, đi muộn không bằng đi sớm.”

Cung Viễn Hoà từ phòng ngoài đi vào: “Vội vàng như vậy làm gì?”

Đặng Cửu nhanh chóng đứng dậy làm lễ cùng hắn: “Cùng đường cữu của ta bên kia nói qua đó ăn lễ mừng năm mới rồi.”

Cung Viễn Hoà thở dài: “Bà con xa không bằng láng giềng gần, huống chi chúng ta còn là tỷ đệ, ngươi làm sao phải khổ sở chạy xa như vậy?”

“Mặc dù là họ hàng xa, đại ân hắn không giúp được, nhưng chút ơn huệ này vẫn phải có.” Đặng Cửu kiên quyết đi, “Đã đặt xong thuyền, từ nay trở đi ta liền dẫn theo Sơn nhi cùng đi, sẽ không tới đây cáo biệt, tìm được nơi nào, sẽ viết thư báo bình an cho các ngươi.”

Lần sau gặp mặt không biết là khi nào, làm tất cả mọi người nhất thời có chút khó chịu.

Tiễn Đặng Cửu đi, Minh Phỉ mở hà bao ra, chỉ thấy bên trong là một khối ngọc trang sức Như Ý màu tím kết hợp với dây tơ tằm nhiều màu, nguyên liệu tốt, chạm trổ cũng rất tinh xảo, vô cùng xinh đẹp.

Cung Viễn Hoà nhíu mày một cái, nói: “Đây là đồ mà tỷ ấy thích nhất, sao lại cho Niếp Niếp?”

Minh Phỉ nói: “Thiếp cũng không biết là cái này, lúc ấy không tiện mở hà bao ra xem. Sớm biết, thế này thiếp cũng sẽ không nhận của tỷ ấy. Nếu không, chàng cầm trả lại đi?”

Cung Viễn Hoà nói: “Ta không có ý này, nếu nàng ấy đưa ra, thì chính là chân tâm thật ý. Chúng ta mang trả lại, tất nhiên nàng ấy sẽ khó chịu, cảm thấy chúng ta xem thường nàng ấy. Thôi, nếu nàng ấy cảm thấy như vậy sẽ dễ chịu, thì để cho nàng ấy đi đi.”

Minh Phỉ nói: “Thiếp đang muốn thương lượng với chàng, với tính tình của nàng ấy, tất nhiên nàng sẽ không chịu ở nhà của người thân, bên cạnh lại không có tiền dư, có nhận tiền hay không, phải nói chuyện như thế nào? Chàng đi tìm Song Thọ hoặc Lưu ma ma, lặng lẽ đưa họ ít ngân phiếu để dùng khi có việc gấp.”

Cung Viễn Hoà cười đỡ nàng nằm xuống, đem Niếp Niếp đang ngủ say đặt bên cạnh nàng, dịch chăn cho nàng, nói: “Ta sớm đã nghĩ đến rồi, tự ta sẽ an bài, nàng đừng lo nghĩ, ngủ một giấc đi.” Minh Phỉ nói: “Chàng đặt tên lâu như vậy, rốt cuộc có cái nào thích hợp không? Cứ gọi Niếp Niếp, Niếp Niếp, cẩn thận mà gọi thành tên đó.”

Cung Viễn Hoà có vẻ hơi phiền não, cào cào tóc: “Gấp cái gì, tên là đại sự cả đời, trước hết nghĩ cái nhũ danh đã.”

Đang nói, Cẩm Vân ở sau mành nói: “Tam tiểu thư tới.”

“Tẩu tẩu và Niếp Niếp đều tốt chứ?” Cung Tịnh Kỳ cười híp mắt đi vào, đưa một tấm thiệp cho Cung Viễn Hoà: “Phụ thân đưa thiệp đặt tên cho Niếp Niếp, đại tẩu và đại ca cùng xem một chút có vừa ý không?”

Cung



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT