Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 298: Chương 296

Kể từ khi Tiết thị chết đi, ngoại trừ lần trước phân chia sản nghiệp, Tiết đại cữu tới Cung gia một cách nở mày nở mặt, gióng trống khua chiêng như thế thì việc ông ta đến đây vì chuyện vui cũng là lần đầu tiên.

Đợi cho đám sai vặt khiêng mười mấy hòm xiểng lớn nhỏ do Tiết đại cữu mang tới xuống xe ngựa, Cung Trung Tố bước tới chào đón, nhịn không được mà nở nụ cười, một nửa hàm chứa ý tứ mỉa mai, một nửa không cho là đúng, ông nói: “Chẳng qua chỉ là một nữ hài tử còn chưa sang tháng, ngươi làm vậy sẽ khiến bé hư, bé cũng chẳng nhận nổi đâu.”

Tại sao? Lại còn ghét bỏ nữ hài tử à? Bé không nhận nổi thì ai nhận được? Tiết đại cữu vừa nghe đã mất hứng, lôi kéo Cung Trung Tố, nhìn lên nhìn xuống để đánh giá, vừa thông suốt đã cười nói: “À há, coi như ổn, không tính là gầy, cũng còn tinh thần lắm.”

Cung Trung Tố bị Tiết đại cữu nhìn ngó khắp người mình nên khó chịu, nghe đối phương nói vậy lại cảm thấy không có ý tốt gì, ông lập tức nổi giận, giật tay mình đang nằm trong tay ông ta lại, nói lời châm chọc: “Vài năm không gặp, ngươi càng gầy hơn đấy, chẳng biết tới lúc nào đó có bị gió thổi bay khỏi thuyền không nhỉ? Có phải dùng dây thừng để cột chặt không?”

"Ta cũng không giống như ngươi, chỉ cần ta không muốn đổi chỗ, cho dù là gió Đông Tây Nam Bắc cũng đừng hòng thổi trúng ta!” Tiết đại cữu vuốt râu, liếc xéo và nói với Cung Trung Tố: “Nói đến gầy ấy nhỉ, không có cách khác, ta quan tâm lo nghĩ cho bọn nhỏ, sao có thể không gầy? Nhưng ngươi, ngươi từng trải rất nhiều chuyện rồi mà vẫn còn béo như thế, còn tinh thần như vậy, ta thật sự bội phục, bội phục đấy!” Nói xong, ông ta vái chào một cái thật sâu với Cung Trung Tố, nghiêng mặt qua nhìn ông: “Lát nữa thể hiện hai chiêu với ta xem sao nhé?”

Cung Trung Tố tức giận đến mức sắc mặt hóa màu tím nhạt, run run, bắt đầu chỉ tay vào Tiết đại cữu: “Ngươi, ngươi, có phải ngươi rất vui sướng khi người gặp họa không?!”

Tiết đại cữu cười to: “Nào có, ta chỉ muốn đến thăm tôn nữ của tỷ tỷ mà thôi, vậy mà bây giờ lại nói thêm nhiều câu thế này quả là không thỏa đáng cho lắm, mong Cung lão gia thứ tội nha, thứ tội...”

Cung Viễn Hòa thấy hai người kia vừa gặp nhau đã ầm ĩ, hắn bước lên phía trước để hòa giải: “Bên trong đã chuẩn bị yến tiệc, phụ thân tiếp đãi cữu cữu uống hai chung được không ạ?”

"Đầu ta đau.” Cung Trung Tố thấy Tiết đại cữu cười đến mức điên cuồng, ông định phất tay áo để chạy lấy người thì nghe tiếng thở dài bi thương của Tiết đại cữu: “Phụ thân con vẫn còn vì chuyện lần trước phân chia sản nghiệp mà hận ta đấy, huống hồ lần này là chuyện của Thư Mi... Trong lòng ông ta... ôi, con đường miễn cưỡng ông ta nữa... không phải người nào cũng thương yêu nữ nhi như ta với con đâu.”

Cung Trung Tố tức giận muốn ngã ngửa, đi cũng không được mà không đi cũng chẳng xong. Nếu ông đi thật thì chứng tỏ ông không hài lòng chuyện phân chia sản nghiệp và chuyện Minh Phỉ sinh ra cái thai đầu là nữ nhi; nếu như không đi, Tiết đại cữu khinh người rõ ràng như vậy, đối với khuôn mặt đáng ăn đòn của ông ta, cho dù là sơn hào hải vị ông cũng nuốt không trôi. Trong một lúc, lòng tự trọng chiếm ưu thế, ông nhấc chân muốn đi, Tiết đại cữu lại bật cười: “Sao nào? Sao nào? Miễn cưỡng cũng không miễn cưỡng được.” Ông tức giận đến mức bày ra khuôn mặt sưng tím với ông ta.

Trước đó Tiết cữu mẫu chỉ đứng bên cạnh, xem mà buồn cười, sau đó thấy Cung Trung Tố tức giận đến mức tay chân run rẩy, da mặt càng sưng tím, chỉ thiếu mắt trợn trắng nữa thôi, Tiết đại cữu vẫn cứ đứng đây và nói xấu trêu chọc ông, trong lòng Tiết cữu mẫu bỗng thấy không yên, thầm nghĩ không nhìn mặt mũi Cung Trung Tố cũng phải nể mặt Cung Viễn Hòa, bà nói: “Tỷ phu đừng đáp lại ông ấy, tính tình ông ấy thích nói thích cười, nhiều năm như vậy, tỷ phu cũng đâu phải là không hiểu ông ấy.”

Tiết đại cữu cứ nhìn Cung Trung Tố rồi cười, trong lòng ông ta hận Cung Trung Tố, hận nghiến răng nghiến lợi, không để miệng ông ta nói mấy lời độc ác này, ông ta ngủ không yên.

Cung Viễn Hòa thấy hai người cứ đứng ở cửa thùy hoa*, chẳng hề di chuyển, càng ầm ĩ lại càng hung tợn thì thật sự không ổn, hắn nhân tiện nói: “Không phải cữu cữu muốn thăm bé sao? Lúc này hẳn là con bé dậy rồi, nếu người còn không vào, chỉ sợ bé lại muốn ngủ nữa đấy.”

*Cửa thùy hoa: Một kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa, trên có mái, bốn góc buông bốn trụ lửng, đỉnh trụ chạm trổ sơn màu.

Tiết cữu mẫu thuận tiện đi vào trong trước: “Ta muốn vào trước, lão gia cứ từ từ vào.”

Có như thế, Tiết đại cữu mới buông tha cho Cung Trung Tố, cợt nhả một phen, kéo tay Cung Trung Tố đi vào trong: “Đi thôi, đừng keo kiệt như vậy, chúng ta đã nhiều năm không gặp, đi thăm tôn nữ, sau đó uống hai chung rồi ôn chuyện cũ.”

"Buông ra, tự ta đi được!” Cung Trung Tố giãy giụa mấy cái để tránh nhưng không tránh được, đành để mặc Tiết đại cữu kéo mình vào trong, vẻ mặt ông ta khó chịu giống như bị véo rồi dìm xuống nước vậy.

Thư Mi rất nể mặt Tiết đại cữu, không ngáy ò ó o, Tiết đại cữu ôm “tâm can bảo bối”, bảo bé nghỉ ngơi một chút cho khỏe, sau đó lại bình phẩm ngũ quan và dáng vẻ của bé cực kỳ giống Tiết thị, không nỡ trả bé lại cho nhũ nương. Mãi đến khi vẻ mặt của Tiết cữu mẫu trầm xuống và nói đứa bé thức dậy sắp phun nước miếng, ông ta mới trả bé với vẻ quyến luyến, khen không dứt miệng: “Bé ngoan quá, xinh đẹp quá, thông minh quá nè!”

Cung Viễn Hòa



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT