Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 30: Chương 29.2

Thái Quang Đình nhấc chân muốn lên xe ngựa, có một cánh tay thon dài trắng như tuyết từ phía sau vỗ nhẹ lên vai của hắn: "Ngươi chính là chờ người này à? Ta còn nói hôm nay làm sao mặt trời lại mọc từ đằng tây, ngươi vậy mà không đọc sách tới đây chen chút với chúng ta." Không ngờ là một tiểu công tử mặc sa y (lụa mỏng) màu sắc sặc sỡ.

Đôi mắt hoa đào trắng đen rõ ràng của hắn nhìn thấu qua khe hở màn xe, liến thoắng xoay một vòng, rơi xuống trên mặt Minh Phỉ, dừng một chút, sau đó dùng giọng nói trẻ con lanh lãnh cười lên: "Muội tử của ngươi? Dáng dấp cùng ngươi giống như một cái tát vỗ xuống."

Kiều Đào cảnh giác che kín Minh Phỉ lại, quăng một cái mặt thối cho tiểu công tử kia nhìn. Hành động của Kiều Đào làm cho Minh Phỉ có chút buồn cười, đối phương bất quá chỉ là một người còn chưa phát dục thành thục, giọng nói cũng còn chưa thay đổi, tiểu tử choai choai mười ba mười bốn tuổi mà thôi, nàng cũng chẳng qua là một tiểu nha đầu ngây thơ, cũng đáng giá đề phòng giống như phòng cướp vậy sao?

Tiểu công tử ngẩn người, cười lên ha hả: "Thái huynh, nha đầu nhà ngươi thật là thú vị."

Thái Quang Đình giận tái mặt: "Ta phải đi. Ngươi không có việc gì cũng trở về đi! Có rãnh rỗi thì xem sách nhiều thêm một chút, ít cùng những người đó trộn lẫn với nhau!"

Tiểu công tử cà lơ phất phơ nói: "Đi đi, đi đi, ta lại đi dạo một chút, trở về thật nhàm chán á." Nói xong lấy một miếng Kim Thụy Thú ở bên hông xuống ném tới trong lòng Thái Quang Đình: "Lễ gặp mặt cho muội tử ngươi."

Thái Quang Đình không kịp từ chối, đối phương đã nghênh ngang rời đi, gió tháng hai thổi sa y của hắn bay lên, dưới chân lộ ra một đôi ủng ngắn màu xanh được khảm quanh vô số hạt ngọc, thật là quang hoa lưu chuyển.

Minh Phỉ thầm nghĩ, hai người này, rõ ràng vẫn còn con nít, cứ khăng khăng giả làm người lớn, một người giả vờ theo kiểu phẩm hạnh đạo đức, một người giả vờ phong lưu phóng khoáng, còn kiên quyết gom lại một đống với nhau, có chút không bình thường. Có lẽ đều là đứa trẻ có tâm hồn từng bị tổn thương, ép mình trưởng thành sớm. Chỉ là tiểu công tử này thật có tiền á, giống như một kho báu di động vậy.

Thái Quang Đình cười đưa miếng Kim Thụy Thú cho Minh Phỉ xem, nói: "Đó là Đại công tử Cung Viễn Hòa Cung gia, là đồng học của ta, hắn cho muội đồ chơi, nhìn xem có thích không? Để Kiều Đào cất vào cho muội."

Minh Phỉ không chịu nhận, nhưng Thái Quang Đình cười nhét vào trong tay nàng: "Đại ca bảo muội nhận lấy thì muội cứ yên tâm nhận lấy là được, cũng không phải là món đồ đắt giá gì. Nếu muội thích, mấy ngày nữa ta cho người đi Hoa Mãn Lâu làm mấy cái cho muội chơi."

Minh Phỉ theo lời đưa miếng Kim Thụy Thú cho Kiều Đào cất vào, khắp khuôn mặt đều là nụ cười. Quy cũ ở thế giới này nàng chưa quen thuộc, không thể không cẩn thận, đi một bước tính một bước.

Thái Quang Đình thấy bộ dạng khả ái thuận theo của nàng, không khỏi trìu mến sờ sờ đầu của nàng: "Bình thường ở nhà biểu thúc gọi muội là gì? Trên đường đi có thuận lợi không?"

Minh Phỉ cúi đầu, do dự một chút, nhỏ giọng nói: "Gọi muội là Phỉ Phỉ. Trên đường đi đều rất tốt." Nàng có thể nói cho hắn biết, bọn họ gọi nàng là Phỉ nha đầu, sao chổi, cái này đúng thật là có thể chiếm được trái tim mềm mại cùng sự đồng tình của hắn. Nhưng có thể khiến người ta chân chính yêu thích cùng nguyện ý



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT