Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 302: Chương 300

Vừa đúng mùa hoa quế nở, nhà nhà người người ở Thủy Thành phủ đều tập trung chuẩn bị đón Tết Trung Thu, Cung Viễn Hòa sai người mang từ Thanh huyện về rất nhiều hột đào, thạch lựu, hạt dẻ, trứng muối, giống như ngày còn ở Thủy Thành phủ trước kia, ở nơi nhận chức mới, Minh Phỉ tỉ mỉ đóng hộp các loại đặc sản, sau đó vào ngày mười lăm tháng tám sẽ đưa thiếp mời đến tất cả các phủ mời du hồ và thưởng thức bánh Trung Thu.

Tuy nói người đi trà lạnh, dù Cung Viễn Hòa không còn ở Thủy Thành phủ nữa nên không lui tới với những đồng liêu cũ ngày xưa nhưng không vì vậy mà các vị phu nhân của phủ nha Thành tri phủ lạnh nhạt với Minh Phỉ, nếu có dịp như du ngoạn ngắm hoa thì họ đều lên tiếng mời nàng. Không phải tất cả những lúc được mời Minh Phỉ ddlqd đều đi nhưng nếu năm lần thì nàng cũng đi khoảng 3 lần, vì vậy nhân dịp hoa quế trong vườn nở rộ, thời tiết rất đẹp, nàng thương lượng với Hoa ma ma, Tiết Minh Qúy quyết định tổ chức tiệc du ngoạn ngắm hoa mời tất cả những phu nhân đến tham gia đáp lễ lại. Mấy bữa tiệc thế này không thể thiếu ca múa, diễn kịch, nàng còn mời thêm mấy người kể chuyện, lấy ăn uống du hồ là chủ yếu.

Sau khi Hoa ma ma tặng lễ cho Tiền gia trở về rồi lấy lễ Tiền gia đáp lại cho Minh Phỉ xem qua cười nói: “Tiền thiếu nãi nãi có thai, Tiền gia rất vui vẻ. Tiền phu nhân nói với nô tỳ sau khi trở về nói với nãi nãi lần du hồ này Tiền thiếu nãi nãi sẽ không đến. Nàng phải ở nhà để dưỡng thai. Tiền thiếu nãi nãi còn nói thêm lúc nào nãi nãi rảnh có thể đến chơi với nàng ấy, hiện tại nàng ấy bị quản rất chặt nên cảm thất bực bội.”

“Ngày mai cho người đến báo với nàng ấy để lần du hồ sau ta sẽ mời nàng ấy.” Minh Phỉ vui mừng vì Chu Thanh được hạnh phúc, năm ngoái, Tiền tú tài chưa thi đậu cử nhân, Tiền gia rất buồn bã một thời gian khiến cho Chu Thanh không dám đi ra ngoài, mỗi ngày ở nhà hầu hạ cha mẹ chồng, chăm sóc cuộc sống thường ngày cho Tiền tú tài. Có dịp gì nàng cũng không dám gởi thiếp mời cho Chu Thanh, chỉ sợ sơ ý một chút thì có thể hại Chu Thanh bị cha mẹ chống trách mắng, ghét bỏ. Lần trước gặp Chu Thanh, nàng có thể nhận ra vì Chu Thanh làm dâu Tiền gia đã lâu nhưng vẫn chưa mang thai, vì chuyện này mà nàng ấy sầu lo, buồn bực, hôm nay thì tốt rồi, cuối cùng cũng có tin vui.

Hoa ma ma cười nói: “Còn có chuyện thú vị hơn nữa, không biết từ đâu mà Tiền phu nhân biết nãi nãi quen biết lão đạo trưởng Nhật Khánh mà nhờ lão đạo trưởng mà nãi nãi có thể sinh được nhi tử nên muốn nhờ nãi nãi thay bà ấy đi cầu may mắn.”

“Ma ma không nói cho bà ấy biết chuyện này không phải sự thật sao? Nếu đúng như vậy thì ta đã sinh ra nhi tử rồi sao? Nhưng bà ấy biết ta không phải vậy mà, không phải ta đã sinh ra khuê nữ à?” Minh Phỉ nghe Hoa ma ma nói thì không khỏi toát mồ hôi lạnh, ddlqd làm sao có thể chọn sinh nữ nhi hoặc nhi tử được chứ? Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy? Hơn nữa, cũng đã mang thai rồi, sao còn có thể chọn được? Chẳng lẽ sau khi mang thai thì có thể thay đổi giới tính của thai nhi sao? Tiền phu nhân này đã suy nghĩ như thế nào vậy không biết?

“Lão nô đã nói rồi… nhưng Tiền phu nhân nói đó là do bên ngoài truyền như vậy, chỉ vì ngài và đại gia đều rất thích khuê nữ cho nên mới có thể cố ý sinh tiểu tiểu tỷ.” Hoa ma ma thấy Minh Phi nhíu mày băn khoăn thì cười: “Nhiều con thì có nhiều phúc mà, giống như Tiền phu nhân vậy, lão nô cũng thấy nhiều người suy nghĩ như vậy đấy. Có mấy lời lão nô không tiện nói nên còn phải nhờ khi nào nãi nãi đi qua có thể nói với bà ấy cụ thể hơn.”

Tiền phu nhân thì còn dễ nói chuyện, chỉ sợ Chu Thanh cũng chứa tâm tư như thế mới làm nàng khó nghĩ.

Minh Phỉ thở dài bất đắc dĩ nói: “Không biết ai truyền ra chuyện này, nếu muốn nàng từ bỏ ý nghĩ này sợ rằng còn phải làm phiền đến lão đạo trưởng mới được.”

Lại nói Tiền phu nhân này cũng có phần nhỏ mọn nên nhân cơ hội đó Hoa ma ma nói thêm vào: “Bà ấy nói cũng không sai, nãi nãi là trước nở hoa sau kết quả, mặc dù nãi nãi sinh Tiểu Tiểu Tỷ cũng tốt nhưng nếu sau này không có huynh đệ giúp đỡ thì kết cục cũng không thể tốt được, Tiểu Tiểu Tỷ cũng đã sắp đầy một tuổi rồi, ngài cũng đã chăm sóc sức khỏe tốt hơn rồi, đợi đến lễ mừng năm mới đại gia trở về… Lúc đó lại sinh thêm một tiểu công tử nữa là hợp lí nhất.”

Mặc dù sinh thêm nhiều mấy đứa bé cũng rất tốt nhưng rõ ràng điều kiện lúc này chưa thuận lợi. Hiện tại Cung Viễn Hòa nhậm chức ở vùng khác không về được mà nàng cũng không thể đi cùng đến vùng Cung Viễn Hòa nhậm chức, bên cạnh không có người ddlqd để dựa vào, Thư Mi còn nhỏ, nàng vẫn còn rất nhiều chuyện phải xử lí, nếu mang thai thì nàng phải chống đỡ một mình, chỉ cần suy nghĩ một chút thì cũng cảm thấy uất ức cho đứa nhỏ, vì vậy không bằng chờ Thư Mi lớn hơn một chút rồi lại nói. Minh Phỉ thấy vẻ mặt vui vẻ của Hoa ma ma, thấy bà ta ra vẻ người lớn nói chuyện thì nàng cũng không muốn nói tỉ mỉ chỉ cười cười: “Chủ ý của ma ma rất tốt, để vài ngày nữa ta đưa Thư Mi đến thăm lão đạo trưởng xin ông ấy phương thuốc điều dưỡng cơ thể.”

Hoa ma ma cười nói: “Nên như thế.” Lại kéo tay Minh Phỉ nói: “Nãi nãi thật sự quá gầy. Làm gì có mẫu thân gầy như nãi nãi chứ? Phải cố gắng điều dưỡng cơ thể mới được.”

Đan Hà ôm Thư Mi đi vào, thấy Minh Phỉ đang nhìn mình cười khổ thì hiểu vội nói: “Ma ma, sáng nay khi ta đến Nhật Khánh đưa cơm, lão đạo trưởng nói muốn ăn chào nhuận phổi bổ thận ngài nấu mới được.”

Hoa ma ma vừa nghe vội nói: “Ta sẽ đi làm ngay. Dùng lửa nhỏ ninh cháo, vừa kịp vào bữa tối nãi nãi có thể mang đi.”

Minh Phỉ thấy Hoa ma ma vội vàng đi thì đưa tay bế Thư Mi, thấy khuôn mặt Thư Mi nhỏ nhắn hơi hồng, hai bên mép còn có nước miếng trong suốt chảy ra còn lấy lòng lấy cành hoa quế trong tay đưa cho nàng, nàng vui mừng cụng nhẹ lên trán Thư Mi yêu thương nói: “Tiểu Niếp Niếp thật ngoan ngoãn, càng lớn càng xinh đẹp động lòng người nha.”

Thư Mi không cầm cành hoa quế trong tay nữa liền vòng hai tay ôm lấy cổ Minh Phỉ, dụi dụi mặt vào người Minh Phỉ.

Đan Hà cười nói: “Có



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT